trà xanh trong lòng bàn tay hoàng thúc tàn tật

85: Ta Thật Sự Rất Yêu Chàng

Đêm ấy Thẩm Vu vô nằm trong hăng hái.
“Lời đại phu dặn dò A Vu vẫn quên rồi sao?”
Lục Vô Chiêu nhìn phái đẹp tử đang được ngồi bên trên người bản thân, giọng khàn khàn đựng câu nói..
“Ta sở hữu nghe câu nói. tuy nhiên, cho nên vì thế mới nhất bảo chàng chớ dịch chuyển, nhằm đem tao.” Thẩm Vu đỏ rực mặt mũi, nường xấu xa hổ cắm môi: “Chàng chớ lộn xộn là được.”
Nàng không đủ can đảm ngồi xuống, chính vì khoảng cách thân mật bắp đùi cho tới đầu gối vượt lên trên sát nên nường kinh sợ bản thân vô ý thực hiện đầu gối hắn bị thương.
Mãi mới nhất sở hữu chút kỳ vọng nên ko thể khiến cho bệnh trở nặng tăng được.
Lòng bàn tay rét phỏng của phái mạnh nhân áp lên domain authority thịt nường, những vết chai mỏng manh bên trên đầu ngón tay cọ xát khiến cho nường run rẩy rẩy.
“Sao tao hoàn toàn có thể ko lộn xộn được chứ… A Vu, tao nhịn ko được.”
Hắn ko kềm chế nổi nữa bèn ôm eo siết chặt tay nường, vô thức người sử dụng mức độ.
Ban đầu Lục Vô Chiêu ko lăm le vấp vô nường.

Bạn đang xem: trà xanh trong lòng bàn tay hoàng thúc tàn tật

Nhưng hắn lại bị nường trêu chọc mà đến mức ko thể kềm chế được.
Từ trước cho tới giờ ko thứ tự nào là Lục Vô Chiêu hoàn toàn có thể ngăn chặn sự cám rủ của nường.
“Trời sinh nường rời khỏi nhằm trừng phạt tao tuy nhiên.” Hắn rằng.
“Sức Chịu đựng của chàng xoàng vì vậy còn ham muốn thực hiện tướng mạo quân? A, ưm…”
Một lực mạnh bất thần ấn xuống khiến cho nường bị trượt ngã, nước đôi mắt đùng một phát trào rời khỏi, nhanh gọn ướt đầm đôi mắt nường.
“Chàng, chàng… Đáng ghét!”
“Đáng ghét bỏ sao?” Giọng hắn khàn khàn, cơ bắp bên trên cánh tay bị kéo căng, càng ngày càng trở thành căng chặt.

Thẩm Vu khuỵu gối bên trên chóng, ngón chân tương đối cong lên, ko rằng được gì nữa.
Nàng thấy thể trạng hắn ko chất lượng tốt nên mới nhất ham muốn thực hiện mang đến hắn vui sướng, tuy nhiên nhường nhịn như nường vẫn tâm trí rất nhiều thì cần.
“Phu, phu quân, chàng ko, chàng ko vui… vui sướng vẻ?”
“A Vu, đơn giản tao đang được suy nghĩ cho tới vài ba chuyện thôi.”
“Nghĩ… A! Hu hu…” Thẩm Vu khẽ kêu lên, ham muốn bẻ gãy tay của hắn.
“Nàng ham muốn chất vấn tao đang được suy nghĩ cho tới chuyện gì cần không? Hả? Phải không?”
“Ừm.”
Giọng rằng khàn khàn của phái mạnh nhân xen láo nháo với tương đối thở càng ngày càng liên tục.
“A Vu, tao đang được suy nghĩ, sở hữu cần từng chuyện rồi cũng tiếp tục qua chuyện cần không?”
Âm thanh uyển chuyển vang lên vô chống, không còn mùa này cho tới mùa không giống.
Thẩm Vu sở hữu cảm xúc bản thân như 1 chiến thuyền nhỏ lạc thân mật biển cả cả mênh mông, hiểu được phía đằng trước sở hữu sóng rộng lớn, tuy nhiên nường lại ko thể trốn bay, chỉ hoàn toàn có thể người sử dụng thân mật thuyền mỏng manh manh nhỏ nhỏ bé đối đầu với sóng dữ.
Thuyền bị vỡ tan tành, cái chèo bị sóng cuốn, nước biển cả nhấn chìm cái chèo được làm bằng gỗ, suýt chút nữa bẻ gãy cái chèo.
Cánh tay nường bị hắn bắt chặt nhằm nường vẫn tồn tại mức độ mà đến mức té nhào.
Nàng chỉ biết nức nở rằng tránh việc câu nói., hồn phách phiêu giã, ko cơ hội nào là quy về một vị trí.
“…”
Dù tiếp sau đó hắn sở hữu rằng gì chuồn chăng nữa nường cũng ko nghe thấy.
Cho cho tới Khi hắn thở hào hển bao phủ lấy phái đẹp tử vẫn không hề mức độ lực tuy nhiên té xuống hắn mới nhất thở lâu năm vui sướng mừng: “A Vu, tao sở hữu phần hàm ơn hắn tao, còn nếu như không cần nhờ hắn tao, nường sẽ không còn cho tới kề bên tao.”
Tóc Thẩm Vu ướt đầm, Lục Vô Chiêu bịa nường xuống chóng, lấy khăn mặt mũi mềm mịn và mượt mà ở kề bên, nhẹ dịu vệ sinh mang đến nường.
Nàng dường như vô nằm trong mệt rũ rời, nhì đôi mắt nhắm chặt rồi chìm vô giấc mộng.
Đôi lông ngươi của phái mạnh nhân giãn nở ra ưng ý, hắn vừa phải vệ sinh những giọt mồ hôi vừa phải khẽ thì thầm: “Lần đầu bắt gặp tao không đủ can đảm lại gần nường vượt lên trên, kinh sợ Lục Bồi Thừa trị sinh ra, càng kinh sợ ko vượt lên được bạn dạng thân mật bản thân, cũng kinh sợ thực hiện kinh sợ nường, mang đến nên có thể hoàn toàn có thể trốn tách.”
Bề ngoài anh tuấn vô tuy vậy, tuy nhiên thiệt rời khỏi hắn biết bạn dạng thân mật bản thân rụt rè mà đến mức nào là.
Thẩm Vu tương tự khả năng chiếu sáng, cho dù tiếp cận đâu cũng tiếp tục khiến cho hắn bất giác phía đôi mắt quan sát về phía nường.
Lục Vô Chiêu ngừng tay ngắm nhìn và thưởng thức khuôn mặt mũi đang được say ngủ của nường, trong tim đột thấy trìu mến vô nằm trong.
“Sao nường hoàn toàn có thể quan trọng như vậy? không những ko quăng quật chạy mà còn phải tiến bộ cho tới, ta… Lần thứ nhất tao thấy hồi hộp ko biết nên làm sao để cho cần.” Hắn cúi đầu thở dài: “Nên làm cái gi vừa mới được đây?”
Thẩm Vu đùng một phát nhâm nhẩm, nường teo người phụ thuộc lòng hắn tuy nhiên nhì đôi mắt vẫn nhắm chặt: “Còn làm cái gi nữa? Đương nhiên là cưới tao về mái ấm rồi.”
Lục Vô Chiêu nhảy cười: “Đúng vậy, cưới nường về mái ấm.”
“Phu quân, tao nhức sườn lưng, chàng xoa đỡ đần ta nha.”
Hắn vươn tay rời khỏi tuân theo, lặng ngắt một khi mới nhất nói: “A Vu.”
Nàng người sử dụng giọng mũi đáp lại: “Hả?”
“Cảm ơn nường.”
Thẩm Vu ngay lưng biếng nhấc mi: “Cảm ơn gì cơ?”
Nam nhân không nói.

Mãi cho tới Khi hắn nghe thấy giờ thở đều và dần dần trở thành nhẹ dịu của Thẩm Vu thì mới có thể ném khăn tay xuống chóng tuy nhiên ở xuống kề bên nường.
Nhẹ nhàng ôm nường vô lòng rồi nhắm nhì đôi mắt lại.
Khi sẵn sàng chìm vô giấc mộng hắn mới nhất mơ mòng nghe thấy giờ nường thì âm thầm.
Nàng nói: “Chiêu Chiêu, sở hữu bao nhiêu câu chàng rằng sai rồi.”
“Câu nào?” Hắn chất vấn lại.
Nàng dụi dụi vô lòng hắn, mơ mòng buồn ngủ: “Không cần trời sinh tao nhằm trị chàng, tuy nhiên là trời sinh tao nhằm cư xử chất lượng tốt với chàng đấy.

Cho cho dù chàng ko cần Chịu đựng những thống khổ này, tao vẫn tiếp tục cư xử chất lượng tốt với chàng.”
Cho nên chàng không cần thiết phải cảm ơn Lục Bồi Thừa vì vậy, hắn tao ko xứng được chàng cảm ơn.
Vì thế cho dù không tồn tại Lục Bồi Thừa, nường cũng tiếp tục bắt gặp hắn, vẫn tiếp tục quan hoài cho tới hắn, chạy về phía hắn.
Dù ko cần Chịu đựng những nỗi cực khổ ấy, nường vẫn tiếp tục quí hắn, cho dù sao hắn cũng chính là người anh tuấn nhất.
Thẩm Vu đang được vùi đầu vô ngực hắn đùng một phát nhảy cười cợt.

Xem thêm: công lược cố chấp cuồng

Nàng ngửng đầu thơm nhẹ nhõm lên môi hắn.
“Mỹ nhân Chiêu Chiêu của tao, ngon giấc.”
“Ừm, ngon giấc.”
Lục Vô Chiêu lại nhắm đôi mắt lần tiếp nữa.
Từ trước đến giờ điều hắn ghét bỏ nhất đó là người không giống người sử dụng ánh nhìn xót xa vời, thương kinh sợ hoặc thậm chí là là tiếc nuối tuy nhiên nhìn hắn.
Cho cho tới giờ đây hắn vẫn ko thể tin tưởng được Thẩm Vu cư xử chất lượng tốt với hắn chỉ giản đơn là vì thế vẻ bên ngoài của hắn.
Ở Tận Hoan lâu, Khi nường ngất chuồn, tại vì sao nường lại nhìn hắn tràn mong ngóng tuy nhiên gọi năng lượng điện hạ?
Sau này tái ngộ nhau vô cung, vì thế sao nường lại quả cảm trở về phía hắn chứ không hề cần tránh mặt tựa như các kẻ khác?
Những người không giống đều ghét bỏ hắn, hoặc e kinh sợ quyền thế của hắn tuy nhiên không đủ can đảm lại gần, chỉ mất nường là không giống, nường tiếp tục xuất hiện nay mọi khi hắn đau nhức nhất rồi dịu dàng êm ả rằng quí hắn, vừa phải quả cảm vừa phải hăng hái như 1 ngược cầu lửa, bạt mạng lĩnh xông về phía đằng trước.

Không khi nào mang đến hắn tháo lui bước, khi nào thì cũng sáng sủa tiến bộ về phía đằng trước, trọn vẹn ngược ngược với những người như hắn.
Hắn ko khi nào suy nghĩ rốt cuộc vì thế nguyên nhân gì tuy nhiên nường lại tiếp cận hắn.
Hắn không đủ can đảm suy nghĩ, cứ như giờ đây vẫn chính là chất lượng tốt lắm rồi.

Cuộc sinh sống trôi qua chuyện vượt lên trên niềm hạnh phúc nên sở hữu những khi hắn đùng một phát thấy kinh sợ hãi.

Xem thêm: âm mưu tin tức tố

Những loại khó khăn thâu tóm thì khi nào thì cũng thắc mắc kinh sợ nó sẽ bị đùng một phát bặt tăm như lúc trước phía trên.
Cho cho dù nường thương kinh sợ hoặc cảm thông hắn thì cũng chẳng sao.
Nam nhân kể từ từ siết chặt vòng đeo tay, nỗ lực xua xua đuổi từng tâm trí vớ vẩn và nỗi kinh sợ hãi thoát khỏi đầu.
Chỉ cần thiết nường ở trong tầm tay của hắn như giờ đây là đầy đủ rồi.
Thông cảm cũng khá được, thương kinh sợ cũng chẳng sao, chỉ việc nường ko quăng quật hắn chuồn là được.
Chỉ cần thiết nường sẵn lòng ở kề bên hắn như giờ đây.
Hắn trằn trọc mãi chẳng sao ngủ được, lần đau bên trên đầu gối đùng một phát truyền cho tới, cho dù vòng đeo tay đang được ôm ấp người hắn yêu thương tuy nhiên trong tim vẫn cảm nhận thấy trống vắng kỳ lạ thông thường.
Khi từng chuyện qua chuyện chuồn, hắn lại trở thành thắc mắc được thắc mắc tổn thất.
Đêm vẫn khuya, người kề bên đùng một phát rằng say đắm, câu nói. rằng nhẹ dịu tuy nhiên chân thành và ý nghĩa lại nặng trĩu như ngàn vàng nện vô tim hắn.
Khóe đôi mắt phái mạnh nhân ngay tức thì ươn ẩm ướt, hắn run rẩy rẩy khẽ thở lâu năm, vùi mặt mũi vô tóc của nường, lời nói xung quanh quẩn mặt mũi tai mãi không ngừng nghỉ.
“Ta ko thương kinh sợ chàng, tuy nhiên tao thiệt sự vô cùng yêu thương chàng.”.


Truyện tiến công dấu

Nhấn nhằm coi...

Truyện đang được đọc

Nhấn nhằm coi...