truyện thẩm tiên sinh biết cách chiều vợ

Đối với lời nói chào của Thẩm Tư Viễn, đương nhiên Lâm Vĩ Diệp sở hữu khá lo lắng.

Nhưng chắc chắn là ông ko quyết định bỏ lỡ thời cơ này, những người dân ngồi phía bên trong đều phải có contact với ông Hai của phòng chúng ta Thẩm trên đây, nếu mà hoàn toàn có thể kết các bạn, đương nhiên sẽ có được lợi cho việc cải cách và phát triển lâu nhiều năm của doanh nghiệp lớn.

Bạn đang xem: truyện thẩm tiên sinh biết cách chiều vợ

Ông xoay đầu coi Lâm Tử Diên, còn còn chưa kịp cởi mồm thì hâu phương tiếp tục vang lên tiếng nói hiền hòa của những người con trai.

“Nếu như cô Lâm ko bận gì thì nhập nằm trong luôn luôn cút.”

——Ban đầu Lâm Tử Diên rất rất bất thần vì như thế người con trai này.

Nhưng khi bại liệt cô cũng ko biết thân thích phận thiệt sự của anh ấy.

Trên bàn cơm trắng, Lâm Vĩ Diệp thấp giọng ra mắt với cô: “Đây là Thẩm Tư Viễn của phòng chúng ta Thẩm, trước đó cứng cáp con cái tiếp tục nghe qua quýt.”

Ông vừa vặn trình bày vậy, Lâm Tử Diên mới mẻ quá bất ngờ coi quý phái.

Thì đi ra anh đó là Thẩm Tư Viễn.

Lúc trước đơn giản nghe trình bày chứ trước đó chưa từng được thấy người thiệt lúc nào.

Cô chỉ từng nghe qua quýt nổi tiếng của anh ấy. Trong giới marketing người này rất rất sở hữu thủ đoạn, kể từ sau thời điểm ông cụ của Thẩm gia khuất, ngôi nhà chúng ta Thẩm đều tự Thẩm Tư Viễn thống trị.

Bây giờ anh mới mẻ tía mươi tuổi tác tuy nhiên đang trở thành người con trai đơn thân hoàng kim, được không ít vị thiên kim tè thư nhập giới ước mơ.

Lần thứ nhất cô nghe nói đến việc Thẩm Tư Viễn đó là qua quýt lời nói kể của Thẩm Lương Châu.

Hình như Thẩm Lương Châu khá sùng bái Thẩm Tư Viễn, nhập lời nói trình bày đều là việc bội phục.

Dù sao nếu như xét theo đòi bối phận, Thẩm Tư Viễn cũng hoàn toàn có thể xem là ông chú của anh ấy tao.

Có điều, tuy nhiên Thẩm Tư Viễn vế rộng lớn tuy nhiên cũng mới mẻ 30 tuổi tác thôi. Thẩm Lương Châu tuy rằng khó khăn xử tuy nhiên khi bắt gặp anh vẫn nên kính cẩn gọi một giờ “ông chú”.

Xét mang đến nằm trong, gia tài nhập tay anh tao nếu như đối chiếu với gia tài của Thẩm Tư Viễn thì thực sự ko xứng đáng một đồng.

Lúc ấy Lâm Tử Diên còn thấy khó khăn hiểu, tại vì sao Thẩm Tư Viễn trẻ em tuổi tác nhưng mà vế lại cao vì vậy.

Thẩm Lương Châu cùng bất đắc dĩ cười cợt nói: “Ông cố nội của anh ấy ngay sát sáu mươi tuổi tác mới mẻ sinh ông Hai, già cả rồi còn tồn tại con cái đương nhiên là rất rất sung sướng mừng. Ông Hai vừa vặn Thành lập và hoạt động đang trở thành trung tâm của tất cả ngôi nhà. Mấy trong năm này, cho dù là góc nhìn nào là thì ông ấy cũng mang đến tiếng vang mang đến ngôi nhà chúng ta Thẩm bọn anh thật nhiều. Tuy ông nội anh cũng khá buồn phiền trong thâm tâm, tuy nhiên ko thể lắc đầu một điều là kẻ thông thường thiệt sự ko thể đối chiếu với ông Hai được.”

Lúc bại liệt, Lâm Tử Diên cũng chỉ hoàn toàn có thể tưởng tượng vóc dáng Thẩm Tư Viễn theo đòi lời nói kể của Thẩm Lương Châu, thời điểm hôm nay được gặp gỡ mới mẻ biết người được mô tả “tuổi trẻ em ăm ắp hứa hẹn” nhập mồm Thẩm Lương Châu là như nào là.

Trên bàn cơm trắng.

Bát canh sườn dê vừa mới được bưng lên vẫn đang được sôi ùng ục bốc sương, mùi hương thịt tràn trề nhập căn chống khiến cho người tao ko nhịn được bộp chộp ham muốn nếm test.

Mọi đứa ở nhập chống đều thân quen biết Thẩm Tư Viễn, phần lớn đều là những người dân giai tầng xã hội bên trên sinh đi ra tiếp tục ngậm thìa vàng.

Thấy một vị người đẹp xinh đẹp nhất khoác sườn xám cút nhập, góc nhìn của đám người đột nhiên chốc sáng sủa rực lên, lia đôi mắt dò xét đối phương như ham muốn coi rốt cuộc cô nàng này còn có tương quan gì cho tới Thẩm Tư Viễn.

Thẩm Tư Viễn vừa vặn lễ luật lệ vừa vặn xa cách cơ hội, ngón tay nhẹ dịu cong lên, điềm đạm nói: “Nếm test đặc điểm này cút, nhập thời tiết giá tiền thế này hoàn toàn có thể thực hiện rét khung hình.”

Những lời nói này là anh trình bày với Lâm Tử Diên.

Lâm Tử Diên cũng ko nghĩ về nhiều, cho dù sao nhập chống này cũng chỉ mất 1 mình cô là phụ phái nữ, Thẩm Tư Viễn quan hoài cô rộng lớn một chút ít cũng chỉ thể hiện tại sự ga lăng.

Sau khi trình bày hoàn thành, góc nhìn của Thẩm Tư Viễn ko hề coi quý phái bên này nữa.

Đây là phiên thứ nhất Lâm Vĩ Diệp xúc tiếp với những người dân này, sau thời điểm kính rượu một vòng, sắc mặt mũi của ông càng thêm thắt đỏ rực.

Lâm Tử Diên nhỏ giọng khuyên nhủ một câu, “Ba, tu không nhiều thôi, còn nếu như không lát nữa lại hiện tượng đau đầu.”

Lâm Vĩ Diệp cười cợt khẽ một giờ, “Không sao, không vấn đề gì.”

Bởi vì như thế nhị người nhập chống khá muộn nên ko lâu sau buổi tiệc tiếp tục tàn.

Một đám người đứng không còn trước cửa ngõ tiệm cơm trắng.

Tài xế của Thẩm Tư Viễn tiếp tục ngóng ở trước cửa ngõ, anh khoác thêm 1 cái áo khóa ngoài black color, xoay đầu lại thanh nhàn nhã hỏi: “Có cần thiết tôi fake quý khách về một quãng không?”

Lâm Tử Diên: “Không cần thiết, tôi sở hữu tài xế cho tới, cảm ơn ý đảm bảo chất lượng của anh ấy Thẩm.”

Thẩm Tư Viễn gật đầu, tiếp sau đó ngồi vô nhập xe cộ tách cút bên dưới góc nhìn coi theo đòi của đám người.

Lúc anh mới mẻ lao vào xe cộ, cửa ngõ kính xe cộ vẫn không được kéo lên trọn vẹn.

Trong không gian sở hữu chút giá rét, góc nghiêng của những người con trai càng thêm thắt tinh anh xảo giá tiền lùng, lông nheo thâm nhánh rũ xuống, trong cả phỏng cong của đuôi đôi mắt cũng đem theo đòi chút men say chếch choáng.

Đêm ni anh tiếp tục tu vô số, Lâm Tử Diên đứng ở một phía lặng lẽ Đánh Giá.

Mắt thấy Thẩm Tư Viễn tiếp tục tách cút, Lâm Vĩ Diệp và Lâm Tử Diên cũng bên nhau lên xe cộ.

Ở bên trên xe cộ.

Lâm Vĩ Diệp nhắm đôi mắt nghỉ dưỡng, thấp giọng hỏi: “Nghe trình bày con cái và Thẩm Lương Châu chia ly rồi à?”

Lâm Tử Diên ko hề bất thần, trả lời: “Là dì trình bày mang đến tía nghe ạ?”

Lâm Vĩ Diệp chậm trễ rãi cởi vĩ đại đôi mắt, thở nhiều năm, nói: “Có nên bà ấy lại trình bày với con cái chuyện gì rồi không?”

Lâm Tử Diên: “Không sở hữu, tía chớ nghĩ về nhiều.”

Lâm Tử Diên rất ít khi nói tới người u tiếp này.

Cô biết Lâm Vĩ Diệp khó khăn xử, không chỉ có thế nhị người đã và đang kết duyên nhiều năm, kinh hoảng Lâm Tử Diên bị thua thiệt nên Lâm Vĩ Diệp ko lựa lựa chọn sinh thêm 1 người con nữa.

Cũng chính vì thế nhưng mà Cao Mộng Vân vẫn luôn luôn sở hữu chút ân oán hận mái ấm gia đình này.

Không sinh con cái tức là bà tao vĩnh viễn là kẻ ngoài cuộc nhập mái ấm gia đình này.

Dù sở hữu đi ra sao Lâm Vĩ Diệp vẫn thiên về phía đàn bà ruột, Cao Mộng Vân nắm rõ điều này rộng lớn ai không còn.

Lâm Vĩ Diệp: “Bà ấy sở hữu trình bày gì thì con cái cũng chớ nhằm bụng, bà ấy là kẻ vì vậy, ko biết lựa lời nói. Nhưng chuyện yêu đương của con cái thì tía u ko thể thực hiện ngôi nhà được, nếu mà con cái thấy ko sung sướng thì cứ nghe theo đòi trái khoáy tim của tớ. Dù là vì như thế nguyên nhân gì, điều tía kỳ vọng nhất vẫn chính là được bắt gặp con cái sung sướng.”

Vừa dứt lời nói, Lâm Tử Diên ngay lập tức quay đầu sang một bên coi ông.

Mấy trong năm này, chính vì việc marketing của doanh nghiệp lớn nhưng mà ông tiếp tục già cả cút vô số. Cao Mộng Vân thì luôn luôn vung tay quá trán, không chỉ có thế bà tao cũng kiêu ngạo, thỉnh phảng phất còn mến gắt gỏng, những việc nhập ngôi nhà ngoài ngõ ông đều nên quan hoài, nhị mặt mũi tóc mai của Lâm Vĩ Diệp tiếp tục điểm bạc.

Thấy vậy, đuôi đôi mắt của Lâm Tử Diên đột nhiên cảm nhận thấy khá đau xót.

Cô cầm chặt lấy vô lăng lái xe, hỏi: “Ba, thời gian gần đây việc làm nhập doanh nghiệp lớn thế nào?”

Lâm Vĩ Diệp cười cợt nói: “Yên tâm cút, sở hữu tía ở trên đây, từng chuyện đều ổn định cả.”

Thấy ông tiếp tục tu say nhưng mà vẫn thể diện, Lâm Tử Diên cũng ko nhịn được nhảy cười: “Ba vẫn tương đương hắn như năm bại liệt, ko lúc nào Chịu nhận thất bại.”

“Đương nhiên rồi, nếu mà nhận thất bại thì làm thế nào biết đàng phấn đấu tiếp. Người tía già cả của con cái mãi trẻ em, mãi vững vàng vàng.”

Cả đoạn đương nhị tía con cái rất rất hợp lý, cả nhị đều hợp tác ăn ý ko trình bày rất nhiều về chuyện Thẩm Lương Châu.

Khi Lâm Tử Diên nhận định rằng chuyện của cô ấy và Thẩm Lương Châu đã và đang được giải quyết và xử lý hoàn thành, thì Cao Mộng Vân tự nhiên gọi điện thoại cảm ứng cho tới.

Hẳn là nhập điện thoại cảm ứng bà tao đang được nỗ lực kềm chế lửa phẫn nộ của tớ, “Rốt cuộc con cái và Thẩm Lương Châu là ra sao vậy?”

Xem thêm: oanh oanh của anh

Lúc bại liệt Lâm Tử Diên đang được ở nhập cửa hàng, động tác của cô ấy khá tạm dừng, hỏi: “Như thế nào là là sao?”

Cao Mộng Vân: “Chẳng lẽ con cái vẫn không biết Thẩm Lương Châu tiếp tục đi ra tay với doanh nghiệp lớn của tía con?”

Không khí đột nhiên yên lặng tĩnh.

Khoảng nửa phút sau, Lâm Tử Diên mới mẻ nhẹ dịu trả lời: “Con biết rồi.”

Ở với mọi người trong nhà lâu vì vậy, đương nhiên cô hiểu tính cách của Thẩm Lương Châu.

Từ quăng quật dễ dàng và đơn giản trọn vẹn rất khác tác phong của anh ấy tao.

Chẳng qua quýt Lâm Tử Diên không hiểu nhiều, lúc này anh tao tiếp tục sở hữu người mới mẻ, tại vì sao vẫn tồn tại dây dính với cô mãi. Hình như anh tao xử thế với cô nàng bại liệt cũng ko tệ, nhập giới phao bao nhiêu tin yêu nhảm nhí, trình bày anh tao tiếp tục chi vô số chi phí mang đến cô nàng bại liệt.

Trong thời hạn này, người nào cũng hoàn toàn có thể nghi vấn rằng anh tao ham muốn lưu giữ yên lặng địa điểm của cô ấy, tuy nhiên vẫn ham muốn vui đùa với những người không giống ở phía bên ngoài.

Nhưng không mong muốn là, Lâm Tử Diên trước đó chưa từng sở hữu ý muốn phối phù hợp với anh tao.

Sau khi hớt tóc điện thoại cảm ứng, Ninh Vận đang được ngồi nhập chống chớp đôi mắt hóng hớt, “Chuyện Thẩm Lương Châu chia ly với cô vẫn không được giải quyết và xử lý hoàn thành à?”

Lâm Tử Diên ngồi đối lập với cô ấy, nhẹ dịu nhướng ngươi, “Không nên cô cho tới trên đây nhằm lựa chọn loại hả?”

Có vẻ cô nàng đối lập khá xấu xa hổ, tuy nhiên tiếp tục kiểm soát và điều chỉnh lại rất rất thời gian nhanh, trả lời: “Không nên là tôi tò mò mẫm, chỉ là vì quý khách nhập giới buôn dưa lê sôi sục rằng nghe trình bày thời gian gần đây tâm lý Thẩm Lương Châu rất rất tệ. Tôi xúc cảm chuyện nhị người như tình tiết của tập phim truyền hình vậy bại liệt. Tôi ở kề bên coi nhưng mà cũng ko nhịn được ham muốn cô nhanh gọn thao diễn theo đòi kịch bạn dạng đấy.”

“...” Lâm Tử Diên ngước đôi mắt lên Đánh Giá một vòng, “Tại sao tâm lý của anh ấy tao lại tệ? Cạnh cạnh tiếp tục sở hữu người mẫu bầu các bạn rồi nhưng mà, tôi thấy anh tao sung sướng cho tới quên trời quên khu đất thì sở hữu.”

“Phụt” một giờ, Ninh Vận nhảy cười cợt.

“Tôi chỉ ham muốn trình bày thói hỏng tật xấu xa của con trai thiệt sự rất rất đáng phẫn nộ, tuy nhiên coi cô dứt khoát hoàn thành thế này thực sự khiến cho người tao rất rất yêu thích. Nghe trình bày khi bại liệt cô tiếp tục trực tiếp thừng chia ly Thẩm Lương Châu à?”

“Đúng thế.”

“Yêu bị tiêu diệt rơi rụng thôi, nên xử thế với trai tồi tàn như vậy mới mẻ trúng.”

Ninh Vận cũng rất được xem là sở hữu thân quen biết Thẩm Lương Châu, sở hữu điều mối liên hệ rất rất nhạt nhẽo, cũng chỉ mất người nhập mái ấm gia đình chúng ta xúc tiếp cùng nhau, còn nhị người chúng ta không tồn tại contact gì nhiều.

Lâm Tử Diên gửi mang đến Thẩm Lương Châu một lời nhắn, căn vặn rốt cuộc anh tao ham muốn ra sao mới mẻ đồng ý kết thúc đẩy trận đánh nực cười cợt này.

Kết trái khoáy Thẩm Lương Châu ko hề vấn đáp.

Thấy Lâm Tử Diên coi chằm chằm điện thoại cảm ứng, Ninh Vận tiến bộ lại gần căn vặn han: “Có nên cô vừa vặn nhắn tin yêu mang đến Thẩm Lương Châu không?”

“Đúng thế.”

“Hôm ni có lẽ rằng anh tao không tồn tại thời hạn coi điện thoại cảm ứng đâu.”

Nghe vậy, Lâm Tử Diên xoay đầu coi cô ấy, “Sao cô biết?”

Ninh Vận nở một nụ cười cợt, lông nheo barbie khiến cho hai con mắt của cô ấy ấy coi vui nhộn rộng lớn, tuy nhiên khi cười cợt lên lại khá ngốc nghếch.

“Hôm ni là sinh nhật của ông nội anh tao, người thân chúng ta Thẩm đều phải có ở bại liệt, có lẽ rằng tiếp tục rất rất bận.”

Lâm Tử Diên: “...”

Thì đi ra là thế.

Ninh Vận: “Nhưng nhưng mà tôi sở hữu thư chào đấy, lúc đầu tôi cảm nhận thấy không tồn tại gì thú vị nên ko quyết định cút, tuy nhiên nếu như cô ham muốn cút tôi hoàn toàn có thể fake cô cho tới nằm trong.”

Nghĩ cho tới cảnh tía bản thân còn đang được nên tất bật sứt sẹo đầu mẻ trán vì như thế việc nhập doanh nghiệp lớn, Lâm Tử Diên chỉ ham muốn nhanh gọn giải quyết và xử lý hoàn thành chuyện phiền hà này.

“Được, phiền phức cô rồi.”

........

Ninh Vận fake Lâm Tử Diên cho tới ngôi nhà chúng ta Thẩm.

Biệt thự của ông nội Thẩm Lương Châu ở ngoài thành phố, tương thích mang đến việc chăm sóc lão thanh nhàn nhã, tuy nhiên tổng thể coi qua quýt thì vẫn khá sang chảnh. Hôm ni là sinh nhật của ông ấy, người tới lui thật nhiều, phía phía bên ngoài tiếp tục đỗ vô số xế hộp.

Sau khi Ninh Vận fake Lâm Tử Diên nhập vào thì chạy cho tới khu vực người thân quen nhằm rỉ tai phiếm.

Lâm Tử Diên coi xung quanh phòng tiếp khách, nhìn thấy bóng hình của một người khá tương đương với Thẩm Lương Châu, cô khá bộp chộp vàng ham muốn lại ngay sát, sản phẩm lại ko cảnh giác chạm vào một trong những người hầu đang được bưng mâm.

Người bại liệt dường như hối hận lỗi, liên tiếp cúi đầu với cô, không chỉ có thế còn trình bày tiếp tục bồi thông thường ăn mặc quần áo mang đến cô.

Hôm ni Lâm Tử Diên ra bên ngoài bộp chộp vàng nên chỉ có thể khoác một cái áo sơ-mi Trắng và quần jeans màu xanh lá cây nhạt nhẽo.

Bây giờ nên cút thảo luận với Thẩm Lương Châu, cô cũng ko quyết định ăn bận bùng cháy rực rỡ xinh đẹp nhất, đó cũng coi như cô thể hiện tại thái phỏng với anh tao.

Chỗ phần cổ áo sơ-mi đã biết thành sâm nhíp phun ướt át,ướt đẫm, Lâm Tử Diên cúi đầu liếc coi, cũng ko quyết định truy cứu vãn trách móc nhiệm với những người hầu, chỉ trình bày một câu: “Không sao, tôi xử lý một chút ít là được rồi.”

Cô cút vào trong nhà dọn dẹp người sử dụng nước sạch sẽ cọ qua quýt, tuy nhiên lại buồn phiền vạc hiện tại mặc dù bản thân sở hữu xử lý thế nào là thì loại áo sơ-mi vẫn bị ướt át,ướt đẫm.

Ở trên đây không tồn tại máy sấy tóc thô, cô tiếp tục chũm khăn giấy má vệ sinh nửa ngày nhưng mà vẫn ko cọ sạch sẽ nổi.

Ngay khi cô đang được khôn cùng hoảng sợ thì phổ biến bước đi túc tắc vang lên.

Lâm Tử Diên thuận thế coi quý phái, nhìn thấy một đôi bàn chân thon nhiều năm chi chuẩn chỉnh.

Đôi chân của những người con trai được giấu quanh nhập cái quần âu black color, cúc áo được gài chặt ko chút cẩu thả, nhượng bộ như hai con mắt thâm thúy thẳm bại liệt chỉ nhìn qua một chiếc đã nhận được đi ra cô.

Thẩm Tư Viễn nhanh gọn cởi mồm, dữ thế chủ động kính chào căn vặn, “Cô Lâm, lại họp mặt rồi.”

Trong tình cảnh này, Lâm Tử Diên ko nhịn được cảm nhận thấy khá xấu xa hổ, cô nhẹ dịu xoay người cút, quyết định tách ngoài tầm đôi mắt của Thẩm Tư Viễn, đè thấp giọng nói: “Thật trùng khớp.”

Thực đi ra ko hề trùng khớp.

Là cô cố ý cho tới trên đây nhưng mà.

Chẳng là vẫn ko tìm kiếm ra Thẩm Lương Châu tiếp tục gặp gỡ anh ở đoạn này trước.

Tầm đôi mắt của Thẩm Tư Viễn rớt vào đàng cong coi dường như miếng mai bên trên tấm sống lưng cô.

Có lẽ tự ban nãy cô xử lý vết không sạch dường như không cảnh giác thực hiện phun nước lên trên cầu vai, thời điểm hiện tại đàng đường nét bên trên vai như ẩn như hiện tại, phần xương bướm

ở hâu phương sống lưng cũng lòi ra rõ rệt. Cô teo người nhập vào góc, coi như 1 số vật dụng sứ chạm nhẹ nhàng nhập là tiếp tục vỡ, khiến cho cho những người tao cảm nhận thấy thổn thức.

Đêm bại liệt thấy Lâm Tử Diên khoác sườn xám, góc nhìn của quý ông bên trên bàn cơm trắng gần như là đều đặt điều không còn lên trên người cô.

Tay chân cô miếng khảnh tuy nhiên đường nét nào là đi ra đường nét bại liệt, đàng cong khôn cùng hấp dẫn. Đêm bại liệt, Thẩm Tư Viễn ko động đũa được bao nhiêu phiên, tầm đôi mắt cứ xoay vòng bên trên người của cô ấy.

Bên ngoài sở hữu người cho tới kẻ cút, Lâm Tử Diên còn đang được tâm trí lúc nào người con trai này mới mẻ quyết định tách ngoài trên đây.

Ngay khi cô đang được ân oán âm thầm, một cái áo khóa ngoài đem theo đòi mùi hương mùi hương khá dễ dàng ngửi tiếp tục phủ lên trên người cô.

Xem thêm: sói con của ảnh đế

Lâm Tử Diên ko hề xoay đầu lại coi khuôn mặt mũi của những người con trai, vẫn hoàn toàn có thể nghe rõ ràng tiếng động khá trầm khàn ăm ắp kể từ tính của anh ấy.

“Trên lầu sở hữu chống, nếu mà cô Lâm ko lo ngại, tôi fake cô lên.”

—hết chương 2—