độc giả và nhân vật chính đích thị là chân tình

                                    
                                              

Phiên nước ngoài 1

.

Bạn đang xem: độc giả và nhân vật chính đích thị là chân tình

Ngày 21 mon 12 thời điểm năm 2012 là ngày tận thế tuy nhiên người Maya tiếp tục Dự kiến, tuy nhiên song qua loa ngày cơ, ai ăn cơm trắng thì nối tiếp ăn cơm trắng, ai ngủ thì nối tiếp ngủ, ngày của những người thế giới vẫn nối tiếp trôi qua loa.

.

Sao tận thế lại ko tới?

.

Bởi vì như thế người hâm mộ tiếp tục đoạt được được hero chủ yếu, người ham muốn tàn phá trái đất rồi.

.

"... Ừm..."

.

Tiếng rên khan quánh vang lên vô căn chống lờ mờ tối, toàn cỗ căn chống chỉ mất screen PC là đang được sáng sủa, bên trên screen Trắng in bóng song thân thể đang được quấn lấy nhau. Đỗ Trạch trừng đôi mắt, những giọt mồ hôi mặt mũi thái dương chuẩn bị chảy vô đôi mắt, trong cả thở cũng đem cả một sự run rẩy rẩy ăm ắp phóng đãng. Tu đang được ở vô khung hình cậu, lấp ăm ắp và xâm cướp cậu, thể hiện tại rõ ràng sự tồn bên trên của tớ với cậu.

.

"Mệt không?" Tu liếm chuồn những giọt những giọt mồ hôi của Đỗ Trạch, hắn ghì Đỗ Trạch lại, như kinh ai này sẽ lấy đi vô người trong tâm bản thân, sử dụng mức độ nặng nề của phiên bản thân mật đè nghiền thanh niên tóc đen kịt, ko chừa bất kể khu vực trống không này.

.

"... Mệt..." Đỗ Trạch áp lực thở dốc, cánh tay mềm mại ôm chặt cổ người phía bên trên. "Nhưng... Không cần thiết rút đi ra... A!"

Xem thêm: vương gia hãy tha cho ta

.

Trái tim của Tu đùng một cái teo rút lại, động tác đình trệ. Đỗ Trạch chỉ cảm nhận thấy vật cứng vô khung hình lại lớn thêm thắt, càng chèn lấn lên vách tràng, cậu sở hữu ảo giác như bị nghiền ngạt thở, tuy nhiên song cậu lại ham muốn kiểu cảm xúc tràn trề trung thực này, vì vậy cậu mới mẻ hoàn toàn có thể cảm biến thâm thúy được Tu — người cơ đang được ở cạnh cậu, nằm trong cậu hòa trở nên nhân thể.

.

"Ta sẽ không còn rút đi ra." Tu ôm khung hình thon còm ăm ắp vết xanh xao tím của Đỗ Trạch, càng đẩy sâu sắc vô. Nhiệt phỏng bên phía trong cao cho tới nỗi như thể ham muốn cho những người tan chảy tức thì vô này, vách tràng mềm mại và mượt mà khép banh bú lấy dục vọng của hắn, hai con mắt xanh xao lam của Tu tiếp tục thẫm lại trở nên màu xanh lá cây đen kịt, chứa đựng vô này là khát vọng mặc kệ toàn bộ. "Đỗ Trạch, gọi thương hiệu tao."

.

"Tu..."

.

Giọng phát biểu của Đỗ Trạch khá run rẩy rẩy, thanh âm của cậu ko hề tương đương với những người dân không giống, từng chữ tuy nhiên thanh niên tóc đen kịt phân phát đi ra thường rất chậm rãi, tương tự đang được phát biểu một câu nói. thề nguyền vĩnh cửu.

.

"Gọi lại một đợt tiếp nhữa."

.

Xem thêm: gió mang kí ức thổi thành những cánh hoa

"... Tiểu (Tu)..."

.

Đỗ Trạch run rẩy run rẩy, bị Tu thúc đẩy cho tới nỗi phát biểu cũng ko đúng chuẩn, cậu mơ hồ nước hừ lên thương hiệu của đối phương, ngay trong khi Tu phun vô khung hình cậu thì cậu cũng run rẩy rẩy tiết đi ra. Đây được xem là cao trào loại tía của cậu rồi, tuy nhiên thời điểm hiện nay Tu mới mẻ chỉ lấp ăm ắp thân mật thể cậu bởi vì dòng sản phẩm hóa học lỏng rét mướt phỏng cơ.