truyện phù đồ duyên

Mỗi bước tiến đều là gian truân, Đồng Vân cố mức độ hứng lấy nường, thấy thần sắc nường đặc biệt ko đích thị thì truy vấn: “Tiêu chưởng ấn làm cái gi công ty tử rồi! Nhìn công ty tử ko bước tiến nổi…” Dù sao cũng chính là người trải đời qua loa, Đồng Vân đứng lại, không thể tinh được thưa, “Có cần công ty tử bị hắn…Người này sao hoàn toàn có thể đểu cáng cáng cho tới vậy!”

Âm Lâu tất tả tủ mồm nường, “Cẩn thận, chớ nhằm lòi ra.” Nhìn cả phần đường không tồn tại một bóng người, nường cũng chẳng vực dậy nổi niềm tin, từ đầu đến chân vô nằm trong nhức nhối, kéo Đồng Vân thưa, “Chúng tao quay trở lại chuồn, tao ko đứng tăng nổi một tự khắc nào là nữa.”

Bạn đang xem: truyện phù đồ duyên

Đồng Vân không nhiều nếu không muốn nói là rất ít câu nói. nữa, cúi đầu hứng nường trở lại. Trở về Uyết Loan Cung thì phục dịch nường ở xuống, nhắn dò xét nằm trong hạ múc nước cho tới, quay trở lại nom nường, nường quay đầu sang một bên nhắm chặt nhì đôi mắt, xám ngoét như ngược cà, trọn vẹn ko khỏe khoắn một chút ít nào là. Đồng Vân không thể cơ hội nào là, ngồi xổm xuống mặt mũi chóng gọi nhỏ, “Chủ tử, nhằm em vệ sinh cho tới công ty tử.”

Nàng ko thưa câu nói. nào là, mặt mũi mũi tái mét nhợt. Đồng Vân dỡ đai sườn lưng của nường xuống, toá váy mã diện rồi lại toá tiết khố, tình cảnh bi thảm này sẽ không ngoài khiến cho Đồng Vân kinh ngạc…Máu đều vẫn thô lại, chảy tràn nhì mặt mũi bắp đùi. Đồng Vân nức nở kêu, “Họ Tiêu cơ còn là một người sao? Chà giẫm công ty tử trở thành như vậy!”

Nàng há lớn đôi mắt nhấp lên xuống đầu, “Đừng khóc, thời gian nhanh lên, chỉ sợ hãi lát nữa Hoàng Thượng tiếp tục cho tới.”

“Cứ như thế ko cần là mong muốn mạng người sao!” Nước đôi mắt nước mũi Đồng Vân càng tăng giàn giụa, công ty tử ko thương lấy chủ yếu bản thân, phận thực hiện nô tài cũng thấy nhức xót, phục dịch lâu rồi, công ty tớ tâm dán tâm, tương tự tỷ muội cật ruột. Thấy nường chật vật trở thành cỗ dạng này, đối với chủ yếu bản thân bị ủy khuất còn không dễ chịu rộng lớn. Nàng hít mũi vắt khăn gom Âm Lâu vệ sinh vết huyết thô, lại chườm khăn rét lên, chuyện trò, “Hắn ko biết đó là thứ tự thứ nhất của công ty tử sao, sưng cho tới nông nỗi này! Kẻ này không tồn tại vương vãi pháp, dựa dẫm nhập bên trên tay bản thân với quyền thế hoành hành, cố ý ức hiếp bọn chúng ta!”

Nàng vẫn chính là bênh vực hắn, chỉ thưa là vì chủ yếu bản thân ko chất lượng tốt, “Ta ko thì thầm thị tẩm ngày cơ cho tới hắn, hắn vất vả lắm mới mẻ lấy lại được quyền phê hồng, chớ nhằm vì như thế tao tuy nhiên bị Tây Xưởng túm được điểm yếu kém. Em ngẫm lại tuy nhiên coi, lúc này còn tăng cả Vũ Văn Lương Thời cho tới, tình cảnh của hắn càng gian truân. Vu Tôn hận hắn cho tới ngứa răng, đám hạ lưu ấy, chuyện đứng đắn thì thực hiện ko xong xuôi, tuy nhiên lại sở hữu thật nhiều thủ đoạn sợ hãi người. Ta ko thể gom hắn việc gì, chất lượng tốt xấu xí cũng chớ gây phiền hà tâm trí hắn, nhằm hắn thường xuyên tâm đối phó nan đề trước đôi mắt mới mẻ là cần thiết nhất. Còn ta…” Nàng nghiêng người ôm eo Đồng Vân, chôn mặt mũi bên trên cùn váy nường, “Ta chỉ là 1 phái nữ nhân, với xứng đáng là gì.”

Đồng Vân nhíu mi thưa, “Hắn cũng đâu cần đồ vật ngốc, mặc dầu công ty tử ko thưa, hắn cũng cần tự nhủ chứ.”

Nói cho tới loại đó lại thực hiện nường đỏ chót mặt mũi, “Hắn đích thị thiệt là đồ vật ngốc, căn phiên bản là ko vạc hình thành.”

Đồng Vân trợn đôi mắt há hốc mồm, “Không vạc hiện tại ra? Sao hắn hoàn toàn có thể ko vạc hình thành cho tới được? Hắn chẳng cần là lanh lợi đệ nhất thiên hạ sao, là thiệt hoặc fake còn ko phân biệt nổi?”

Nội tình này sẽ không thể phân tích ràng, chẳng nhẽ thưa cho tới nường Tiêu Đạc cũng chính là thứ tự thứ nhất sao? Âm Lâu tủ mặt mũi, thấp giọng nói: “Ta tự nguyện hắn ko biết, tao không thích kế tiếp dây dính nữa. Trước khi rời chuồn tao vẫn phân tích với hắn rồi, coi như việc này trước đó chưa từng xẩy ra, về sau cũng ko được tới lui.”

“Đây thì xem là gì?” Đồng Vân lòng tràn căm thù, “Để đem hắn tự ý cướp tiện ngờ sao? Là công ty tử vượt lên trước thánh thiện lành lặn mới mẻ nhằm chủ yếu bản thân bị quấy rầy và hành hạ trở thành rời khỏi như thế.”

Nàng cũng không thích lý giải, bao phủ lấy chăn cuộn tròn trặn lại, lại nghe thấy giờ thì thầm văng vọng kể từ ngoài nhập, hỏi: “Đoan phi nương nương vẫn quay trở lại ko, với ở nhập cung không?”

Đồng Vân vén rèm rời khỏi ngoài coi, người cho tới đó là Tổng quản ngại ngự chi phí Sùng Mậu, một vừa hai phải tăng trưởng bậc thang một vừa hai phải mỉm cười nói: “Là Vân cô nương sao? Nhà tao phụng chỉ cho tới truyền miệng dụ của công ty tử gia.”

Đồng Vân tất tả dẫn hắn nhập nhập, một vừa hai phải khách hàng sáo nói: “Làm phiền ngài đại giá bán, công ty tử tất cả chúng ta còn yếu ớt, rời khỏi ngoài nom hoa được nhì vòng vẫn mệt rũ rời, trở lại sớm, lúc này đang được nghỉ dưỡng nhập tẩm cung kìa!”

Sùng Mậu rảo bước tiến thủ nhập ngạch cửa ngõ, nghỉ chân trước tấm rèm nửa buông nửa há, thấy bóng người bên trên chóng đang được vực lên xỏ giầy, tất tả chứa chấp giọng nói: “Vạn Tuế Gia vẫn nhắn dò xét, thỉnh nương nương chớ lưu giữ lễ tiết, khẩu dụ vẫn thưa nương nương ko cần thiết dập đầu tiếp chỉ.”

Bên nhập nghe thấy câu nói. này thì chứa chấp giờ tạ ơn, lại mời mọc người nhập vào rèm. Đồng Vân dẫn đàng, tấm mùng tủ nhập chống đặc biệt dày, sương dung dịch lượn lờ, vòng qua loa tấm bình phong tự khắc mộc tư mùa như yêu cầu, Đoan phi đang được ngồi bên trên chóng la hán, mỉm mỉm cười nói: “Làm phiền Tổng quản ngại cần chuồn một chuyến, công ty tử nhắn dò xét gì vậy?”

Sùng Mậu hành lễ nói: “Đang yên ổn đang được lành lặn lại xôn xao rời khỏi Thiên cẩu ăn mặt mũi trăng, Lão Phật Gia đặc biệt kiêng cữ kị, Vạn Tuế Gia ko bay thân thuộc được, chỉ sợ hãi tối ni ko thể cho tới cung nương nương, kêu nô tài cho tới gửi câu nói., thân thuộc bản thân nương nương mới mẻ khỏe khoắn lại, nhằm nương nương đợi lâu ko chất lượng tốt.”

Đây so với Âm Lâu đó là tin cậy vui sướng động trời, nường kềm chế gật đầu, chép mồm thưa vài ba câu thuận gió: “Ngài thay cho tao nhắn nhủ Hoàng Thượng, bảo Hoàng Thượng chớ vượt lên trước phiền lòng. Cùng lắm cũng đơn giản hiện tượng kỳ lạ thiên văn, tránh việc lao lực. Ánh trăng khi đầu còn chẳng sáng sủa vị, tương tự loại gương bị không sạch cần thiết vệ sinh vậy, vệ sinh chuồn rồi, càng tăng soi sáng sủa nước non, với gì ko tốt?”

Sùng Mậu mỉm cười cho tới nhì mí đôi mắt bám trở thành đàng chỉ, “Nương nương đối chiếu ngược nhiên chuẩn chỉnh xác, Hoàng Thượng nghe được vớ tiếp tục đặc biệt vui sướng. Chuyện này vẫn chính là cần trách móc Khâm Thiên Giám. Hiện tượng rộng lớn như thế tuy nhiên ko một ai dự đoán được! Hôm ni nhập cung đại yến, hàng trăm ngàn mặt hàng ngàn con người cho tới, toàn bộ đều là hoàng thân thuộc quốc quí nằm trong công thần, quý khách cho tới công cộng vui sướng, thế và lại bắt gặp cần Thiên cẩu ăn ánh trăng, tuy rằng ngoài mồm công ty tử ko thưa, tuy nhiên trong tim ko cần đang được trách móc âm thầm sao? Vẫn là nhờ Tiêu chưởng ấn cho tới toàn vẹn, thổ lộ một xe pháo câu nói. hoặc trấn an Lão Phật Gia, lát sau còn trừng trị Khâm Thiên Giám, đoán chừng vị trí kia chuẩn bị thay cho người rồi. Lão Phật Gia với tuổi tác, tin cậy quỷ tin cậy thần, tức tức giận qua loa chuồn tuy nhiên trong tim vẫn ko yên ổn ổn định, nhập câu nói. thưa vẫn đang còn ý tứ oán thù trách móc, thưa công ty tử gia trai giới ko trở thành tâm…” Hắn liếc nom lên bên trên, ho khan nhì giờ, “Tình cảnh phía mặt mũi này, nương nương hẳn cũng biết. Cũng may nương nương với uỷ thác tình với Tiêu chưởng ấn, mồm mép một phen đã và đang dẹp yên ổn rồi.”

Âm Lâu mỉm cười mỉm cười, “Nếu thiệt vậy thì tao cần cảm ơn Hán Thần vừa được, Hoàng Thượng với hắn phục dịch, chuyện rộng lớn đều hoàn toàn có thể trở thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ trở thành không tồn tại, đó cũng là khả năng của hắn.”

Sùng Mậu dạ vâng, ngừng một khi, cuốn ống tay áo cảnh giác thăm dò, “Vị tiến thủ cung cùng theo với Nam Uyển Vương cơ, ko biết nương nương vẫn bắt gặp hoặc chưa? Nô tài nghe người tao thưa là người thân trong gia đình nhập tộc ở quê của nương nương?”

Âm Lâu chậm rì rì đáp: “Không cần người thân trong gia đình nhập tộc, là tỷ muội cật ruột. Sao Tổng quản ngại lại căn vặn thăm hỏi loại này?”

Sùng Mậu mỉm cười càng tăng nịnh nọt nọt, “Không với gì cần thiết, công ty tử một vừa hai phải mới mẻ căn vặn cho tới, nô tài lưu giữ rõ ràng với ông tơ thân thuộc này, vẫn hồi bẩm với Hoàng Thượng. Hoàng Thượng thưa ko đơn giản gì tuy nhiên bắt gặp được người thân u đẻ, bảo nương nương chớ kiêng cữ kị, lưu giữ Thứ phúc tấn ở lại tăng vài ba ngày, tỷ muội ôn chuyện cũng ko có gì.”

Lời này ý vị sâu sắc xa xôi, coi rời khỏi là với khúc mắc phía bên trong. Vũ Văn Lương Thời đem Âm Các nhập kinh trọn vẹn ko cần là với ý chất lượng tốt, ai dè Hoàng Đế hồ nước đồ vật, lại thực sự đâm nhập rồi. Lúm đồng xu tiền bên trên má Âm Lâu càng đậm rộng lớn, cù lịch sự thưa với Đồng Vân: “Vạn Tuế Gia của tất cả chúng ta thiệt biết săm sóc, tao còn đang được ko biết cần hồi bẩm thế nào là phía trên, vậy tuy nhiên hắn đã hỗ trợ tao toàn vẹn. Nếu vẫn vậy thì không thể gì cần phiền lòng. Nam Uyển Vương được thưởng phủ đệ ở ngõ Ngân Uyển, lưu giữ nường ở lại nhập kinh, rảnh rỗi thì nhập cung chat chit, cũng tiện giải buồn.”

Đồng Vân khom sườn lưng thưa vâng, “Không biết Nam Uyển Vương ở lại nhập kinh bao nhiêu ngày, ngày mai em sai người chuồn mời mọc, căn vặn rõ ràng rồi tiếp tục chuẩn bị chuồn bố trí.”

Xem thêm: chiến thần dương thanh

Thực rời khỏi phía trên mới mẻ là vẹn toàn nhân chủ yếu nhằm Sùng Mậu cho tới phía trên. Đều là kẻ lanh lợi cả, chỉ việc xa xăm thông thoáng qua loa, không cần thiết phải thổ lộ tường tận. Thấy nường vẫn hiểu ý, hắn hoàn toàn có thể trở lại report được rồi, cúi đầu khom sườn lưng vái kính chào, “Nương nương sớm ngủ người, bên trên người nô tài còn trách nhiệm, van phép tắc trở lại ngự chi phí.”

Đồng Vân dắt díu người rời khỏi cho tới hiên nhà, nom hắn rời ngoài Uyết Loan Cung mới mẻ chuồn nhập, sửng sốt nói: “Đây rốt cuộc là ra sao? Chẳng lẽ Vạn Tuế Gia nom trúng Đại cô nương?”

Âm Lâu dỡ nón chuyên chở bên trên búi tóc địch xuống, thở lâu năm, “Chỉ e là đích thị vậy, tình thế này sẽ không ổn định, có lẽ rằng chuẩn bị rớt vào lưới người tao cho tới điểm rồi.”

Bộ dạng Đồng Vân vạn phần ảo óc, thưa thầm: “Chỉ mới mẻ cơ hội bao nhiêu ngày, tình yêu cũng thay cho thay đổi vượt lên trước thời gian nhanh rồi. hướng dẫn sao người tao gán cho tới loại danh háo sắc, thay đổi người nhập chớp đôi mắt cũng thiệt khan hiếm thấy.”

Rõ ràng nường với chút tuyệt vọng, trong tim Âm Lâu chợt nhảy rời khỏi một ý nghĩ về kỳ viên. Đồng Vân là kẻ tri kỷ nhất mặt mũi người nường, vốn là đồng lòng với nường, tuy nhiên nếu như chẳng may động tình với Hoàng Đế, vậy thì tiếp tục ra sao? Cũng tương tự nường một lòng một dạ với Tiêu Đạc vậy, suy kể từ phía trên rời khỏi, liệu Đồng Vân với còn đứng về phía nường không? Nếu Đồng Vân phản chiến, khi cơ sự tình tiếp tục không còn đàng cứu vớt thưa.

Âm Lâu cảnh giác để ý Đồng Vân, kéo nường ngồi xuống lân cận, nhẹ nhàng giọng nói: “Em nghe thấy việc này ngay tắp lự ko vui sướng, liệu có phải là so với Hoàng Thượng…”

Nàng tất tả xua tay thưa ko cần, “Em đơn giản thấy ko xứng đáng thay cho công ty tử, trước khi tốn từng nào sức lực lao động kéo công ty tử về mặt mũi người, lúc này vừa được bao lâu, còn không được tròn trặn một mon, vậy tuy nhiên hắn vẫn nom trúng người không giống. Bao nhiêu ủy khuất trước cơ đều là kể từ hắn tuy nhiên rời khỏi, phiền não cho tới nẫu gan dạ, biết mò mẫm ai tuy nhiên thưa lý? Chủ tử chớ nghĩ về em bồi hắn ngủ một tối ngay tắp lự quên luôn luôn bản thân bọn họ gì, em vẫn tồn tại tỉnh lắm!” Vừa thưa một vừa hai phải cầm chặt tay nường, “Chủ tử, công ty tử ko tin cậy em sao?”

Âm Lâu nhấp lên xuống đầu, vuốt ve mu bàn tay nường, “Ta biết em ko cần người như thế, đơn giản đùng một phát nhảy rời khỏi ý niệm vậy thôi…Em vì như thế tao tuy nhiên quyết tử từng nào loại, tao tránh việc ngờ vực em, tuy nhiên tao hiểu nỗi thống khổ khi yêu thương một người, nếu như em thực sự quí hắn…”

“Nếu công ty tử ko tin cậy thì nên thay cho em cầu tình, thả em rời ngoài cung đi! Hoặc là ko được, vậy thì nên nhằm Tiêu chưởng ấn giết thịt em.” Nàng rũ khóe mồm lẩm nhẩm, “Muốn phản loàn cũng rất cần được với lá gan dạ, Đông Xưởng lợi sợ hãi như thế, chọc tức giận cần chúng ta, còn chưa kịp nhận sủng ái đã trở nên xử tùng xẻo.”

Âm Lâu nghe xong xuôi thì nhảy mỉm cười, lại buồn buồn bực đáp: “Chuyện tao hứa với em trong thời điểm tạm thời ko thực hiện được nữa rồi, tao vốn liếng lăm le khi thị tẩm tiếp tục thưa với Vạn Tuế Gia, tuy nhiên thời điểm hiện nay tao thưa ko vang mồm, thân thuộc bản thân này…nói rời khỏi đó là chết choc.”

Đồng Vân thở lâu năm, hứng nường ở xuống một đợt tiếp nhữa, ôn tồn khuyên răn giải yên ủi nàng: “Chuyện thứ tự trước công ty tử thưa em cũng cảm nhận thấy không thật khả thi đua, chỉ là lúc cơ công ty tử tâm tư nguyện vọng áp lực, em đành thuận theo đòi, ko nỡ cãi lại. Khai không còn rời khỏi cũng chẳng biết được xem là kết viên gì, thực hiện hung tin cần thực hiện cho tới chót, tội gì mà đâu! Vạn Tuế Gia ko cho tới lại hoặc, em biết công ty tử đối phó với hắn vạc mệt nhọc, giờ hắn nom trúng Đại cô nương, công ty tử tự do thoải mái ở Uyết Loan Cung, sinh sống như thần tiên, chẳng với gì ko chất lượng tốt.” Lại gom nường ỉm lại góc chăn, xoay đầu nom ngọn đèn bịa bên trên án, nhập mồm lẩm nhẩm, “Chúng tao lúc này, chuồn một bước coi một bước vậy!”

Có lẽ cũng chỉ với có một không hai cơ hội cơ, đơn giản người được sai chuồn mời mọc Âm Các còn ko quay trở lại phục mệnh, mới mẻ kể từ sáng sủa sớm Hợp Đức Đế Cơ đang đi vào nghịch tặc rồi.

Âm Lâu thấy nường thì với chút chột dạ, ngồi bên trên chóng ăn bột củ sen và bánh hoa quế, còn chẳng dám nâng đôi mắt nom nường. Hình như Đế Cơ cố ý trêu nường, ngồi sát cho tới căn vặn nường, “Sao ngày hôm qua lại chẳng bắt gặp cô? Còn thưa mời mọc tao tu rượu, tao cho tới vườn rồi, đi tìm kiếm một vòng vẫn chẳng thấy cô…Tối qua loa cô cho tới Hàm Thanh Trai rồi cần không?”

Đương nhiên nường ko thể quá nhận, hồ đồ đáp: “Ta vốn liếng là mong muốn mò mẫm cô nom trăng, sau lại bị trúng mức giá, Chịu ko nổi đành về Uyết Loan Cung. Ta hứa cô, cho tới phút cuối lại lỡ hứa, thực sự với lỗi với cô.”

Đế Cơ ngồi bên trên ghế tựa, đung fake chân nói: “Lỡ hứa cũng ko có gì, hôm không giống cô bồi thông thường tao là được. Lần trước nhập kho vạc cho tới cô một tấm gấm chim ngậm hoa, vẫn dùng để làm may váy rồi thì phải? Nhìn coi còn quá lại 1 chút nào ko, cho tới tao một không nhiều, lát nữa về tao lăm le thực hiện một túi thơm phức thụy óc.”

Tấm vải vóc gấm cơ là kể từ Cao Ly tiến thủ cống trước đó, con số hạn chế, không tồn tại bao nhiêu cỗ váy nhập cung được may vị vải vóc này. Không chỉ riêng rẽ đặc điểm này, Đế Cơ còn nhắc cho tới thụy óc, thực sự khiến cho nường hoảng sợ hãi. Đang bởi dự ko biết cần đáp câu nói. thế nào là, Đế Cơ lại ha ha mỉm cười rộ lên, tủ mồm nói: “Thôi, ko đùa cô nữa. Trời cuối thu thoáng mát, tất cả chúng ta cho tới Ngự Hoa Viên chuồn dạo bước một chút ít đi!” Cũng ko đợi nường gật đầu, kéo nường vực lên, ngượng ngùng mỉm mỉm cười, “Ta còn tồn tại tâm sự mong muốn thưa cho tới cô đây!”

Âm Lâu quí nhất là nghe tâm sự của những người tao, quên bẵng luôn luôn chuyện mời mọc Âm Các nhập cung, nằm trong Đế Cơ dìu đi trải qua đàng hẻm, cho tới ngồi ghế đá nhập Vạn Xuân Đình.

Đế Cơ với chút ngượng ngùng, nhỏ giọng nói: “Tối hôm tao ta bắt gặp cần chuyện này, cũng chẳng hoặc ho lắm, cô còn lưu giữ thương hiệu Triệu Hoàn Chi không? Vinh An Hoàng Hậu dám rắp tâm sinh sự, nường tao phái người mời mọc tao cho tới Kim Đình thì thầm, tao cũng chuồn, ko ngờ người đang được đợi ở này lại là Triệu Hoàn Chi. Người này thiệt to gan lớn mật, mới mẻ thưa vài ba câu vẫn dám động chân động tay với tao. Chắc chắn là nghĩ về công chúa cũng chỉ kiểu như phái nữ nhi thông thường, bị ăn thiệt càng ko xuất hiện mũi thưa cho tất cả những người không giống, cho nên vì thế mới mẻ dám thực hiện càn như vậy!” Lúc đầu nường còn bĩnh tĩnh, càng thưa càng tức tức giận, còn miêu tả lại cho tới Âm Lâu coi, một tay túm lấy vai Âm Lâu, đè ngón loại lên xương quai xanh rờn nường. “Còn chưa xuất hiện ai dám xử sự với tao như thế, tao mong muốn đẩy hắn rời khỏi tuy nhiên ko nổi, nhì con cái đôi mắt hắn như chuẩn bị bốc lửa, dạo bước bị tiêu diệt tao rồi. May mà mỗi khi cơ với cùng một người cho tới, có một tay vẫn quăng được hắn trượt sấp, cô đoán coi người này là ai?”

Còn cần đoán sao, chắc chắn là Vũ Văn Lương Thời. Âm Lâu mỉm cười vạn bất đắc dĩ, “Chẳng lẽ là Nam Uyển Vương?”

Hợp Đức Đế Cơ không thể tinh được, “Sao cô biết được? Đúng là hắn!”

Cô nương trẻ em tuổi tác bắt gặp được nam giới nhân bản thân động tâm, biểu cảm bên trên mặt mũi tiếp tục không giống hắn. Chưa nói đến việc Vũ Văn Lương Thời là kẻ thế nào là, vẫn cần thừa nhận vẻ vẻ ngoài hắn là đặc biệt rất đẹp, hơn thế nữa lại còn hero cứu vớt người đẹp khi nguy khốn nan. Âm Lâu nom nường, phảng phất như bắt gặp chủ yếu bản thân trước cơ. Nửa mặt mũi mặt nường ngập trong nắng nóng sớm, nhập sáng sủa nhã nhặn cho tới vậy, tương tự Bồ Tát ngồi bên trên Phật đàng cao cao.

“Lần trước Hán thần nói tới hắn với tao, tao tức thời ko lưu giữ rời khỏi, thế ra là vẫn với tương quan kể từ lúc còn nhỏ.” Nàng thẹn thùng thùng thưa, “Ta cứu vớt hắn một thứ tự, thứ tự này là hắn cứu vớt lại, hoàn toàn có thể coi như hòa nhau.”

Xem thêm: tro choi nguy hiem

Nào với chuyện báo bổ, rõ nét là tính tiếp người ta! Âm Lâu ko nỡ chặt đứt mộng mơ của nường, chỉ hoàn toàn có thể thực hiện cỗ tiếc nuối nhấp lên xuống đầu, “Nam Uyển Vương chất lượng tốt thì với chất lượng tốt, tuy nhiên nhưng mà hấp thụ thiếp rất nhiều. Tỷ tỷ tao mới mẻ xuất giá bán mon sáu, vẫn chính là di thái thái loại tư của hắn rồi. Tuy thưa địa điểm đích phi của hắn treo ko, tuy nhiên không tồn tại lựa lựa chọn gì với phái nữ nhân, vậy là là sai trái lắm, cô thấy sao?”

Quả nhiên đường nét mặt mũi Đế Cơ âm u hẳn chuồn, “Những nam giới nhân với chút quyền thế đều phải sở hữu tật xấu xí này sao? Ta lớn mạnh nhập cung, thấy Phụ Hoàng và những ca ca tam cung lục viện, 72 phi tần, ko ngờ những phiên vương vãi này cũng là như thế.” Nàng cúi đầu thở lâu năm, “Nói chuồn thưa lại Hán thần vẫn chính là tốt nhất có thể, với nhiều lúc tao nghĩ về nếu như lúc còn nhỏ hắn ko bắt gặp nàn đói, xem sách học tập tựa như các cử tử thông thường, nhập kinh thực hiện quan tiền, ko biết lúc này được xem là tầm vóc gì. cũng có thể thấy sự thế luôn luôn khó khăn lưỡng toàn, từng người đều phải sở hữu một nỗi gian khổ, tương tự tao vậy, ngoài mồm thìa là lá ngọc cành vàng, còn chẳng cần là nhằm đem cho tất cả những người tao fake lên bàn tính!”

Tuổi còn trẻ em vẫn như bà cụ non, thực rời khỏi loại phiền óc này từng phái nữ tử khuê những đều phải sở hữu. Âm Lâu đang được lăm le khai thông vài ba câu, lại thấy tè thái giám nhập cung nường kể từ phía cửa ngõ ngỏng chạy cho tới, cho tới cửa ngõ đình thì lẹo tay cúi đầu, “Bẩm nương nương, Tứ Lục thực hiện xong xuôi việc quay trở lại phục mệnh. Bà cô vẫn đệ thẻ bài xích nhập cung, Tiêu chưởng ấn trải qua, tự động bản thân fake người cho tới, thời điểm hiện nay đang đi vào Uyết Loan Cung rồi.”