yêu giả vi vương

                                    
                                              

CHƯƠNG 120: QUÁI DỊ

Tiêu Lãng giật thột tỉnh lại, cuống quýt vàng rét lùng nói:

Bạn đang xem: yêu giả vi vương

- Ta phát biểu rồi, tớ ko lên đường, chuyện này ngóng gia gia quay trở lại rồi tính!

Bùm!

Dù Tiêu Thanh Long ứng xử khéo léo thì cũng ko kiềm được đằm thắm phận, mạnh vỗ bàn. Tiêu Lãng tức thì mặt mũi ngỗ ngược khẩu lệnh của Tiêu Thanh Long, còn dám nâng Tiêu Bất Tử đi ra trấn gã?

Nếu là trước cơ thì Tiêu Thanh Long tiếp tục nhịn, lúc này Tiêu Lãng chỉ là 1 trong những truất phế vật nhưng mà dám cuồng ngạo như vậy?

Tiêu Thanh Long quát tháo to:

- Tiêu Lãng, ngươi ko được quên đằm thắm phận của tớ, ngươi là môn đồ của Tiêu gia, ngươi là... truất phế vật tu võ!

Tiêu Thanh Long gằn giọng nhấn mạnh vấn đề nhì chữ truất phế vật, hắn đem đằm thắm phận gia căn nhà của Tiêu gia nhưng mà thổ lộ câu này thì chứng minh hắn tức giận quá tổn thất khôn ngoan.

Tiêu Lãng rét lùng vứt một câu:

- Các ngươi cứ trục xuất tớ ngoài Tiêu gia.

Tiêu Lãng lên đường thoát khỏi Trưởng Lão những. Từ nhỏ Tiêu Thanh Y tiếp tục nuôi chăm sóc tính cơ hội Tiêu Lãng ko bó buộc, mang 1 không nhiều kiệt ngạo bất thuần, tiếp tục bướng lên thì như con cái lừa dắt hoài ko lên đường nhưng mà chỉ thụt lùi. Tiêu Lãng quay trở lại Tiêu gia ko lâu, rất khác đám công tử, tè thư căn nhà nhiều kể từ nhỏ tiếp tục dạy dỗ trung với gia tộc, ko thể thực hiện trái khoáy khẩu lệnh của gia căn nhà, trưởng tộc. Gia căn nhà của tư siêu cấp cho thế gia uy chấn vương vãi triều, Tiêu Thanh Long chỉ là 1 trong những trưởng bối thông thường vô đôi mắt Tiêu Lãng. Ngươi thủ thỉ thong dong với tớ thì tớ tôn trọng ngươi, ko ăn phát biểu đàng hoàng thì tớ coi như dông tố phảng phất mặt mũi tai.

Xem thêm: cũng chỉ là hạt bụi truyện

Bùm!

Trong Trưởng Lão những vang giờ đồng hồ trầm đục, rõ ràng Tiêu Thanh Long tức tức giận đập nhừ loại bàn. Mơ hồ nước nghe giờ đồng hồ những trưởng lão nguyền rủa, tuy nhiên không có ai xua theo đòi, rõ ràng kiêng cữ dè Tiêu Bất Tử.

Mắt Tiêu Lãng rét băng, bước tiến vững vàng vàng, lòng âm thầm cười cợt nhạt nhẽo. Đế đô, Tiêu gia trái khoáy nhiên không tồn tại gì mừng rỡ, chẳng vì chưng đem Cô Cô và Tiểu Đao phiêu bạt thiên nhai, tiêu diêu cả đời.

Tiêu Lãng tiếp cận một sản phẩm y sĩ lâu năm vị trí hậu viện, chợt khựng lại. Một thiếu hụt niên toàn đằm thắm rét băng ngăn ngừa lối đi của Tiêu Lãng, là Tiêu Ma Thần.

Hình như Tiêu Ma Thần quan trọng ngóng Tiêu Lãng, thấy hắn cho tới thì dữ thế chủ động lên tiếng:

- Tiêu Lãng!

Tiêu Ma Thần nhìn chằm chằm vô đôi mắt Tiêu Lãng, nói:

- Ánh đôi mắt trước tiên nhận ra ngươi tớ tiếp tục tin yêu tưởng ngươi tiếp tục một bước phì lên trời, cất cánh lượn bên trên người xem. Bởi vì như thế... Chúng tớ là và một loại người, người như tất cả chúng ta trừ phi bị tiêu diệt lên đường, còn nếu như không chắc chắn tiếp tục phía trên bọn họ!

Tiêu Ma Thần phát biểu ko đầu ko đuôi, cực kỳ tự động phụ, cuồng vọng.

Xem thêm: nốt ruồi bên má

Tiêu Ma Thần phát biểu hoàn thành một câu rét lùng xoay người lên đường. Tiêu Lãng đứng bên trên vị trí ngờ ngạc thiệt lâu sau, khóe môi cong lên phỏng cung quỷ quái dị, khuôn mặt mũi tràn trề yêu thương khí.

Từ mỉm cười cợt trở thành cười cợt lớn tiếp sau đó là cuồng cười cợt.

Hai ngày rối rắm, khổ cực, muộn phiền sau thời điểm nghe Tiêu Ma Thần phát biểu một câu, cùng theo với giờ đồng hồ cười cợt lớn, toàn bộ mất tích.