truyện thống ngưỡng

pop

TRUYỆN: THỐNG NGƯỠNG (ĐAU)

TÁC GIẢ: HOÀNG TAM (HOÀNG -3-)

Bạn đang xem: truyện thống ngưỡng

EDITOR: ROSA

LINK ĐỌC: https://larajean1707.wordpress.com/2019/02/07/thong-nguong-hoang-tam/

Đây là một trong cỗ hoàn toàn có thể gọi là một cách thực tế phía. Tại sao đơn thuần “có thể gọi”? Tại vì như thế loại mẫu hero khá là hoàn hảo, tuy nhiên thực trạng và cơ hội hành vi, tâm trí của hero đầy đủ trưởng thành và cứng cáp và hợp lí khi đặt tại xã hội thời điểm hiện tại bên phía ngoài. Đây cũng đó là phân mục mình yêu thích nhất, cho bản thân một xúc cảm tương tự động như khi hiểu “Quan Hệ Nguy Hiểm” – cảm biến được tình yêu mạnh mẽ cho tới sinh sống bị tiêu diệt, tuy nhiên không biến thành vượt lên trên lố.

Truyện kể về Nghê Già – nữ giới sinh 19 tuổi hạc yêu thương mị vô hạn quay trở lại ngôi trường học tập sau 3 năm bặt tăm thất lạc, trước lúc mất tích cô hay phải đi với những group côn vật dụng, bọn côn vật dụng này tấn công phái nam chủ yếu man rợ thực hiện cậu dần dần trầm tính. Nam chủ yếu Trần Kính Sinh ở thời khắc vô truyện 17 tuổi hạc, nhỏ rộng lớn nữ giới chủ yếu 2 tuổi hạc, tính cơ hội kinh hoàng tuy nhiên ko mến phát biểu nhiều, Nghê Già là nỗi ám ảnh trong tâm cậu, cậu nửa hận nửa lại say sưa cô. Lúc cô quay trở lại, cậu tiếp tục trả oán không còn những kẻ tấn công bản thân năm cơ, sở hữu từng cô vẫn chính là gút giắt lớn số 1 trong tâm cậu, là nguyên vẹn nhân khiến cho cậu rất nhiều lần đằm thắm tối tỉnh giấc vô cơn thô rét.

Truyện này phát biểu ngược thì cũng ko ngược lắm, loại bại liệt tê răng hiểu thấy tiếp tục tiếp tục. Kiểu tiếp tục này cần ai khoái hiểu ngược của Nhất Độ Quân Hoa mới nhất hiểu: ngược ko cần vì như thế hero chủ yếu xàm xí đú mến vẽ chuyện, tuy nhiên vì như thế bọn họ sở hữu thực trạng riêng biệt, thực trạng xung xung quanh khiến cho thực tiễn cần là vì vậy, thực trạng ngược tuy nhiên hero không biến thành trượt theo dõi thế hệ tuy nhiên vẫn đang còn chủ yếu loài kiến. Chính loài kiến cơ thực hiện bọn họ cay đắng, tuy nhiên cũng thực hiện bọn họ lan đi ra hào quang quẻ hero chủ yếu.

Nhân vật nữ giới chủ yếu Nghê Già là tầm nhìn chủ yếu của truyện, được mô tả vô nằm trong xinh rất đẹp, mị nhãn như tơ, rất đẹp loại lẳng lơ. Nghê Già cực kỳ ý thức về vẻ rất đẹp của tớ, cũng dùng vẻ đẹp như 1 loại vũ trang nhằm điều khiển và tinh chỉnh xung xung quanh. Nhưng cô nàng này cực kỳ sở hữu phương pháp, tính cơ hội trực tiếp thắn táo tợn, cũng ko dây dính tình yêu gì với con trai. Ai đảm bảo chất lượng với cô thiệt lòng, còn nếu không ham muốn thực hiện tình nhân, thì cô tiếp tục coi như đồng đội, cư xử rất hay. Nhưng Nghê Già cũng chẳng được bao nhiêu mống chúng ta. Ban đầu xúc cảm của cô ý với Trần Kính Sinh là xúc cảm sở hữu lỗi, nên sở hữu khá nhân nhượng cậu, từ từ dây dính mỗi lúc càng sâu sắc.

Còn Trần Kính Sinh thì thể hiện tại không hề thiếu hình hình ảnh giá buốt lùng boi vô chuyện tranh. Bạo lực, tư tưởng phức tạp, không nhiều phát biểu, tuy nhiên lại vô cùng mưu trí. Nhưng cậu mến Nghê Già. Đây là vấn đề tương phản chí mạng khiến cho người hâm mộ không ngừng nghỉ yêu thương mến cậu trai này: rõ nét là tàn bạo giá buốt lùng, phát biểu năng xịn phụ vương tuy nhiên hành vi đều thiên về cô ấy, góc nhìn luôn luôn dõi theo dõi cô ấy, tự động dày vò tôi cũng vì như thế cô ấy. Cái này vô manga gọi là Tsundere. =))

Thường phân mục tình yêu này hoặc bắt gặp trong những truyện mang tính chất sinh tồn: công an tội phạm hoặc phiêu lưu nguy hiểm, hiếm khi bắt gặp vô bao nhiêu truyện thanh xuân. Nhưng phía trên lại là truyện thanh xuân, nghiệm nghiệm hồi lại khêu bản thân ghi nhớ cho tới quyển “Thời TX Thanh Xuân Ấy Không Thể Quay Trở Lại” của Đồng Hoa. Nêu đi ra nhì cái thương hiệu cực kỳ lớn vô làng mạc ngôn tình này sẽ không cần nhằm phát biểu truyện này cũng hoặc như là vậy, sở hữu yếu điểm đấy: hành văn tối tăm, hành vi hero vượt lên trên tối giản, nhiều đoạn khiến cho bản thân sở hữu xúc cảm khá thời gian nhanh. Nhưng tựu công cộng xúc cảm lưu lại vẫn cực kỳ cao tay, chuyện tình yêu đầy đủ cảm động, cũng đầy đủ chấp nệ và trưởng thành và cứng cáp.

Gần 2/3 quyển là vờn nhau, khúc sau cho tới cùng nhau cực kỳ dứt khoát. đa phần người đánh giá và nhận định đoạn sau thời gian nhanh tuy nhiên bản thân ko nghĩ về vậy, bản thân thấy trình diễn biến chuyển và kết cổ động cực kỳ tròn xoe trịa. Về cơ phiên bản Nghê Già kể từ khi hội ngộ Trần Kính Sinh thì ko dây dính tình yêu với ai nữa. Trần Kính Sinh thì từ trên đầu cho tới cuối chỉ mất bản thân cô nên nhì người cho tới cùng nhau là thuận lý trở thành chương, không tồn tại gì là lẹ không còn sở hữu hiểu ko, hiểu không?

Bộ này phái nam nữ giới chủ yếu ko tinh khiết. Ủa vì sao tui lại nhắc cho tới yếu tố này? Tại vì như thế tui ham muốn lân chúng ta cơ bao nhiêu chúng ta. =)) Ủa hổng hiểu sao có rất nhiều chúng ta đòi hỏi cần phái nam nữ giới tinh khiết vậy? Nhất là bao nhiêu truyện một cách thực tế phía loại thảm khốc như vọc, nếu như tinh khiết thì không thể gọi là một cách thực tế phía nữa đâu tuy nhiên là hỏng cấu cơ ó ó ó. Mấy truyện ngọt thì tinh khiết thực sự vui vẻ thiệt, tuy nhiên nếu như phái nam nữ giới chủ yếu sở hữu vượt lên trên khứ thì nên tùy thực trạng tuy nhiên review nhé.

Trích đoạn tui mến nhất truyện:

[…]

“Trần Kính Sinh, cậu ko biết thơm trúng không? Chỉ biết cắm tôi.” Cô bị cậu thắt chặt và cố định nhì tay, nửa người bên trên ko thể động, ngoài mồm lại ko buông tha bổng người, “Mấy cô nữ giới cũ của cậu đều là truất phế vật hả?”

Trần Kính Sinh nom trực tiếp cô, ko thủ thỉ, ngóng cô phát biểu tiếp.

Nghê Già nhíu mi, “Muốn tôi dạy dỗ cậu không?”

Cô giãy đạp dụa, “Cậu thả tôi đi ra.”

Trần Kính Sinh không cử động.

Cô nâng đôi mắt, “Trần Kính Sinh, tôi ham muốn thơm cậu.”

Lúc Trần Kính Sinh buông tay, Nghê Già thẳng vòng nhì tay qua loa, ôm siết lấy cổ cậu.

Đôi môi đỏ ối rực của cô ý rút không còn oxi vô phổi cậu, mút lấy lưỡi cậu, liếm khóe môi cậu, sở hữu tiến thủ sở hữu lùi, thực hiện cậu ko bắt được cô.

Tay cũng chính thức ko trung thực, trượt xuống ngoài vai cậu, mò mẫm mẫm cho tới nhì đòn xương quai xanh lơ thiệt sâu sắc cơ.

Cô cầm chặt phần cổ áo cậu, tiếp sau đó kéo về phía bản thân, Trần Kính Sinh bị tóm gọn khom người, chiều theo dõi chừng cao của cô ý.

Cô dữ thế chủ động, quả tình là vấn đề khiến cho cậu dễ dàng mất mặt chuồn lý trí.

Như một nữ giới cao bồi trải đời.

Nhưng ko hề thấp xoàng, tuy nhiên tràn phong tình hấp dẫn.

[Một khi sau]

“Còn giận dỗi sao?” Cô căn vặn.

Trần Kính Sinh gạt tay cô đi ra, đôi mắt nom sang trọng nơi khác. Cậu ko nom cô, chỉ mất giờ đồng hồ thay đổi ẩn nhẫn.

Nghê Già vịn vai cậu, “Người anh em?”

Cậu cứng người, nhanh gọn lẹ cầm lấy cổ tay cô, “Đừng va vô tôi.”

Giọng cậu cực kỳ khàn.

Nhiệt chừng kể từ lòng bàn tay cậu truyền cho tới sở hữu chút kinh sợ.

Nghê Già biết chuyện gì đang được xẩy ra, vui vẻ sướng khi người bắt gặp họa tuy nhiên nhéo vô khoanh tai đỏ ối bừng của cậu.

Người này cũng dễ dàng trêu chọc quá tuyệt vời rồi.

Trần Kính Sinh đè tay cô, đi ra mức độ nhéo lại, vô nháy đôi mắt, Nghê Già đau tới nỗi ngũ quan liêu nhăn lại một vị trí.

Trần Kính Sinh bẻ tay cô, một chút ít lực cũng ko tách, “Đừng trêu chọc tôi.”

“Tôi trêu chọc ai chứ?”

Nghê Già trừng đôi mắt, trọn vẹn ko biết sám hối, Trần Kính Sinh gia tăng lực, thời điểm hiện nay cô mới nhất xúc cảm xương cốt của tớ chuẩn bị vỡ.

Cậu rũ đôi mắt, góc nhìn một vừa hai phải sâu sắc một vừa hai phải tối, “Cô trêu chọc tôi.”

WTF?

Giọng điệu này cứ như đang được uất ức vậy.

Xem thêm: thế thân ngày càng đáng yêu

Nghê Già hít một khá giá buốt, khí thế hạ thấp, ngoan ngoãn ngoãn lại, “Đau.”

Trần Kính Sinh sau cùng cũng buông đi ra.

Quả nhiên người này ăn mượt ko ăn cứng.

Nghê Già sờ tay, domain authority cô Trắng, cổ tay bị cậu bóp đỏ ối lên, trông thấy tuy nhiên giật thột.

Cô nhức lòng thổi thổi nhì khuôn mẫu.

“Nghê Già.”

Trần Kính Sinh gọi.

“Gì?” Lực để ý của cô ý còn phía trên vết hằn.

“Không sở hữu thứ tự sau.”

Cô nom sang trọng, nghe thiếu hiểu biết, “Cái gì?”

“Tôi Chịu ko nổi.”

Lông mi của Nghê Già run rẩy lên.

Trần Kính Sinh xoay đầu, nói: “Nếu sở hữu thứ tự sau, tôi thiệt sự Chịu ko nổi.”

(hự, chừng dễ thương vượt lên trên ngưỡng rồi ư hỏng hư)

[…]

Cô ko mến những người dân vượt lên trên cơ bắp, như Trần Kính Sinh là vừa khít.

Màu domain authority bên trên người anh tối rộng lớn domain authority mặt mũi, nom càng quyến rũ rộng lớn.

Nghê Già mặt mũi ko biểu cảm dời đôi mắt.

Trần Kính Sinh ko bỏ dở một chút ít biến đổi nào là bên trên mặt mũi cô, thấp giọng hỏi: “Thế nào là, ko thích?”

“…”

Nghê Già thay đổi như thông thường, “Anh ham muốn thay cho vật dụng gì?”

Trần Kính Sinh nom chằm chằm cô, nhất quyết ko tha bổng, “Yêu người không giống rồi?”

Nghê Già kéo ra một cỗ trong gầm tủ ăn mặc quần áo, “Chơi golf nên đem vật dụng thể thao.”

Trần Kính Sinh nối tiếp nói: “Tên trạng sư cơ sao? Hắn đảm bảo chất lượng rộng lớn tôi ư?”

Nghê Già ko thể nhịn được nữa, “Trần Kính Sinh!”

Anh mặt mũi ko thay đổi sắc, còn cong môi, “Không cần gọi tôi là Trần tiên sinh sao?”

“Anh từng nào tuổi hạc rồi hả? Nói vớ vẩn đồ vật gi đó?” Nghê Già cảm nhận thấy từng sự khiên chế ngày hôm nay của tớ tiếp tục mất mặt không còn, vì như thế một cú tấn công của anh ấy tuy nhiên nở rộ.

“Vậy cô vấn đáp chuồn.”

“Tôi cần vấn đáp thế nào?” Nghê Già không thở được, há miệng to phát biểu, “Tôi và Sở Lê, anh mến ai?”

“Cô.” Trần Kính Sinh ko hề tự dự, nhì đôi mắt nom chằm chằm vô cỗ ngực no đầy đủ của cô ý, “Cô tớ ko rộng lớn vị cô.”

“…”

Điên rồi.

Nghê Già mặt mũi đỏ ối bừng, ném bộ quần áo thể thao vô người anh, “Cmn, anh tự động thay cho đi!”

Trần Kính Sinh khẽ mỉm cười.

[…]

Cô tấp tểnh chạy, tuy nhiên còn ko xoay người thì đã biết thành Trần Kính Sinh trả tay kéo về.

Một tay anh ghì chặt vai cô khiến cho cô ko thể động che, một tay cầm lấy cằm cô, ngón tay sử dụng mức độ, đẩy song môi đang được mím chặt của cô ý lên, cứ như ham muốn nặn cho tới cô một khuôn mặt mũi tươi tắn mỉm cười vậy.

“Nghê tè thư, ham muốn câu kim công ty thì chớ bày đi ra vẻ mặt mũi này.”

Nghê Già phun đi ra một câu kể từ vô kẽ răng, “Câu con cái m* anh.”

Xem thêm: kẻ theo đuổi ánh sáng

“Đừng câu u tôi.” Trần Kính Sinh khom người, táp vào tai cô, “Câu tôi này.”

(Trích tiếng một chúng ta comment bên trên wattpad: “Liêm sỉ anh ơi =))))))))”, cần hiểu từ trên đầu để xem một Trần Kính Sinh không nhiều phát biểu tiến thủ hóa trở thành Trần tổng mồm mồm sát trị như này, mới nhất thấy phê như con cái bại liệt tê =)) )

Review by Hidari