thiếu gia ác ma đừng hôn tôi truyện

                                    
                                              
                          
                          

Chương 1: Hàn Thất Lục bị tiêu diệt tiệt!

An Sơ Hạ nhắm đôi mắt lại, nhập đầu tràn ngập hình hình họa ấm cúng và nhân từ của u bản thân.

Bạn đang xem: thiếu gia ác ma đừng hôn tôi truyện

Cô ko thể tin cẩn được người u ấm cúng nhân từ như vậy lại hoàn toàn có thể rời vứt cô mãi mãi.

"Này! Bây giờ cô đang được cực kỳ đắc ý đem nên không?" Một tiếng nói mức giá lùng vang lên phía trên mặt tai, tương đối thở kể từ người tê liệt thực hiện người không giống cảm nhận thấy tê liệt ngây ngô. Liền tê liệt 1 bàn tay áp lực đè lên trên vai cô.

An Sơ Hạ ở trong tâm thở nhiều năm, thương hiệu thiếu hụt gia bọn họ Hàn này, tính khí thiệt cũng quá trẻ em con cái lên đường.

Tình cảnh của vài tiếng đồng hồ trước lại hiện thị lên nhập đầu cô...

"Thất Lục, đái Sơ Hạ về sau đó là em gái của con cái, con cái nên che chở cô ấy thiệt đảm bảo chất lượng nghe ko." Mẹ của Hàn Thất Lục - Khương Viên Viên - một tay ôm An Sơ Hạ, tay tê liệt kéo lại Hàn Thất Lục đang được sẵn sàng trở về chống.

Nghe xong xuôi bao nhiêu tiếng của u, Hàn Thất Lục cứng người, chậm rì rì rãi quay trở lại nhận xét cái người "ân nhân cứu giúp mạng" này. Cô gái này mẫu mã cũng đẹp mắt, ko tính là quá tinh tế và sắc sảo, tuy nhiên Khi coi nhập lại thực hiện người tớ đem xúc cảm yên tâm. điều đặc biệt là hai con mắt thanh tịnh tê liệt, tương tự một hồ nước nước thật sạch ko chứa chấp chút tạp hóa học.

Nhưng cậu chắc chắn rằng tiếp tục không trở nên vẻ bên ngoài tinh khiết tê liệt say đắm hoặc. Phải hiểu được, u của cô ý tớ cũng tốn biết bao sức lực, quyết tử mạng của tớ nhằm cứu giúp phụ vương của cậu. Nghe phát biểu bà tớ bị ung thư quy trình tiến độ cuối, cũng chính là người chuẩn bị bị tiêu diệt cho tới điểm rồi, có lẽ rằng là ham muốn tính nối tiếp nhằm đàn bà của tớ hoàn toàn có thể phi vào cửa ngõ căn nhà bọn họ Hàn.

Đúng là một trong người phụ nữ giới độc ác!

Mà cậu ghét bỏ nhất, đó là loại người dân có ruột gan gian ác như thế.

An Sơ Hạ cũng bên cạnh đó nhận xét Hàn Thất Lục trước mặt mũi, Vừa coi vẫn biết là một trong thiếu hụt niên ko đảm bảo chất lượng đẹp mắt gì, một tay kiêu ngạo đút vào bên trong túi quần, tay tê liệt thì cố gắng một chiếc áo khóa ngoài black color vắt qua chuyện vai. Đã sớm nghe danh thiếu hụt gia căn nhà bọn họ Hàn thông thường cực kỳ tự cao hách dịch, thiệt thực sự một vừa hai phải gặp gỡ vẫn khiến cho người tớ thấy ghét bỏ.

Nhưng ngẫm lại, lúc này cô đang được sinh sống ở Hàn gia, ko thể nào là đối địch với người con có một không hai của mình, đành nên nở một nụ mỉm cười, ý tốt nói: "Xin kính chào, tôi thương hiệu là An Sơ Hạ, trong tương lai hòng được hỗ trợ nhiều hơn!".

Xem thêm: Cakhia Live - Link Xem Bóng Đá Trực Tiếp Nhanh Nhất, Ổn Định Nhất

"Buồn nôn!" Ai ngờ anh tớ mặc dù thế lại ko nể mặt mũi tuy nhiên phun rời khỏi nhị chữ này.

Không đợi An Sơ Hạ kịp phản xạ, Khương Viên Viên vẫn tức ko rời khỏi tương đối. Một tay kháng nạnh, một tay chỉ nhập Hàn Thất Lục: "Có ai ăn ở với em gái như con cái không? Mau van lỗi cho tới mẹ!".

Lúc này, An Sơ Hạ có thể nói rằng gì nữa...

Cô là toan thẳng cho tới hắn một trận, tuy nhiên dì vẫn phát biểu thế rồi, nếu như cô còn xuống tay thì trái ngược là ko đích thị 1 chút nào.

"Không sao đâu, dì. Chắc là ngày hôm nay tâm tình của thiếu hụt gia ko được đảm bảo chất lượng." Cố nở một nụ mỉm cười gượng gập gạo, cô nhận ra ánh nhìn của Hàn Thất Lục giành riêng cho bản thân càng ko ý tốt.

Nhưng tuy nhiên khoác kệ, chả đem yếu tố gì với cô cả.

"Thật van lỗi con cái, đái Sơ Hạ. Nhưng con cái ko cần thiết gọi nó là thiếu hụt gia đâu, cứ gọi nó là Thất Lục hoặc anh trai là được rồi." Khương Viên Viên mỉm cười nhân từ, rồi tảo ngoắt lại Hàn Thất Lục với 1 diện mạo ngặt nghèo khắc: "Con lên chống úp mặt mũi nhập tường tự động kiểm điểm cho tới mẹ! Hôm ni cũng không nhất thiết phải ăn cơm trắng nữa!".

Nhìn thấy Hàn Thất Lục đứng tê liệt với ánh nhìn phẫn hận, An Sơ Hạ mang 1 loại dự cảm chẳng lành lặn.

Nhưng là, cô thiệt sự ko ngờ, 10 giờ tối, đái tử đó lại chạy cho tới chống cô thực hiện gì?

"Tên tôi ko nên là này." Cô xoay người, bên trên người là một trong cỗ váy ngủ white color viền ren đem điểm những cành hoa nhỏ càng thực hiện cô tương đương một nàng tiểu thư tao nhã.

Xem thêm: kẻ theo đuổi ánh sáng

"Nhìn coi, u tôi ko ở phía trên, cô ngay tắp lự vẫn trưng rời khỏi cỗ dáng vẻ hung hăng kiêu ngạo như vậy? Hửm?" Hàn Thất Lục lưu giữ chặt vai cô, ánh nhìn chứa chấp lênh láng lửa tức giận hét lên: "Nói! Cô cho tới căn nhà tôi rốt cuộc là đem mục tiêu gì?"

Mục đích? An Sơ Hạ mỉm cười lạnh: "Mẹ tôi vì như thế tía anh tuy nhiên bị tiêu diệt, mục tiêu của tôi đó là ham muốn vớ khắp cơ thể nhà đất của anh cảm kích tôi, báo bổ với tôi. Hiểu chưa?".

Thực rời khỏi cô ko hề suy nghĩ như thế.