quỷ đế cuồng thê

                                    
                                              

"Đây là thái chừng ngươi ăn ở với gia gia sao?"

"Gia gia?"

Bạn đang xem: quỷ đế cuồng thê

Vân Lạc Phong cười cợt nhạo một giờ, nhếch môi nói: "Ngài trấn thủ biên quan lại mươi năm, sở hữu từng quan hoài cho tới người con cháu gái là tớ không? Lúc tớ bị ức hiếp, từng sở hữu người này vì thế tớ đi ra mặt mày sao? Lúc tớ bị người không giống hãm sợ hãi, khi tớ kỳ vọng thân ái nhân rất có thể đứng đi ra bảo đảm tớ, ngài đang được ở điểm nào?"

Nếu ko nên tướng mạo quân Vân Lạc cút trấn thủ biên quan lại mươi năm, trước bại làm thế nào Vân Lạc Phong lại sinh sống thê thảm như vậy?Thậm chí còn bị người không giống hãm sợ hãi, thân ái bại danh liệt.

Cho nên so với người gia gia rời mái ấm khi nường tứ tuổi tác này, kể từ bại về sau trước đó chưa từng quay trở lại, trong tim nường sở hữu oán thù dỗi.

Chính vì thế oán thù dỗi của vẹn toàn mái ấm khung hình này mới mẻ khiến cho nường thổ lộ những điều vì vậy ở trước mặt mày lão gia hoả.

Nhưng sau thời điểm Vân Lạc Phong trình bày đoạn những điều này, toàn cỗ thân ái thể đều tự do thoải mái, nường biết, đấy là chính vì nường thổ lộ những điều vẹn toàn mái ấm của khung hình này ham muốn trình bày, bởi thế một ít tàn niệm sau cùng ghi lại vô thân ái thể cũng bặt tăm.

Giọng trình bày đem theo đòi lên án của thiếu hụt nữ giới khiến cho cõi lòng ăm ắp lửa dỗi của Vân Lạc điềm tĩnh lại, thân ái thể già cả nua ngồi sững bên trên ghế mộc, bên trên mặt mày đem theo đòi một nụ cười cợt đau khổ.

Ông biết, bao nhiêu trong năm này thiếu hụt nợ người con cháu gái này rất nhiều.

Đặc biệt những điều nường mới mẻ trình bày tương tự một chiếc can nặng nề hung hăng đập vô trong tim ông, thực hiện trong tim ông nhức xót không dễ chịu, nhịn ko được thở lâu năm một khá mạnh.

Từ xưa trung hiếu khó khăn lưỡng toàn, trung nghĩa và thân ái tình cũng như vậy, năm ấy ông vì thế trung thành với chủ với đại vương lại vứt rơi con cháu gái tứ tuổi tác cút biên quan lại, một cút đó là mươi năm. Nàng ko hề sở hữu thiên phú tu luyện ở vô mươi năm này tiếp tục trôi qua chuyện như vậy nào?

Vậy nhưng mà ông một vừa hai phải quay trở lại ko căn vặn nên trái khoáy đích thị sai tiếp tục vì thế những mẩu truyện phao đồn này mà trách cứ cứ con cháu gái.

"Phong nhi......" Vân Lạc giơ bàn tay ăm ắp vết chai lên, run rẩy rẩy choạng về phía Vân Lạc Phong, tuy nhiên sau cùng ông vẫn vô lực thả tay xuống, "Gia gia sở hữu lỗi với con cháu, cũng có thể có lỗi với toàn cỗ Vân gia, phụ vương u của con cháu vì thế vương quốc nhưng mà quyết tử, gia gia lại ko thể chiếu cố con cháu cho tới chất lượng tốt."

Xem thêm: truyện cô vợ quê mùa của tổng tài thâm sâu

Trong nháy đôi mắt, tướng mạo quân Vân Lạc vốn liếng đang được khí phách rõ rệt già cả thêm thắt vài ba tuổi tác.

Lúc nãy sở dĩ ông tức dỗi như vậy cũng chỉ tiếc hận Fe ko trở thành thép! Nhưng nhịn nhường như ông quên thất lạc, nha đầu này phụ thân tuổi tác tiếp tục không tồn tại phụ vương u, chủ yếu bản thân lại rời ngoài Vân gia Lúc nường tứ tuổi tác, kể từ nhỏ không có bất kì ai quản ngại giáo nường, lại rất có thể cho tới ông từng nào kỳ vọng?

(*): Ví với việc đòi hỏi nghiêm trang tương khắc so với người không giống, ước muốn bọn họ được chất lượng tốt rộng lớn.

Ông ghi nhớ đem máng năm bại khi chủ yếu bản thân chuẩn bị sửa đi ra cửa ngõ, đái Lạc Phong tứ tuổi tác mách bảo ăn mặc quần áo của ông khóc la ước ông chớ rời ngoài.

Cuối nằm trong, vì thế an nguy cấp của vô vàn bách tính Long Nguyên Quốc, ông vẫn nỡ rời ngoài nàng!

"Nếu ngài không tồn tại việc gì trình bày tớ ngay lập tức trở về nghỉ dưỡng trước."

Vân Lạc Phong mệt rũ rời nhắm đôi mắt lại, ngay lưng biếng trình bày.

Trông thấy vẻ mặt mày rét nhạt nhẽo của thiếu hụt nữ giới, lòng đôi mắt Vân Lạc xuất hiện một ít áy náy, ông mở miệng thở dốc ham muốn trình bày gì bại, tuy nhiên toàn bộ điều trình bày cho tới trong cổ họng nhịn nhường như lại bị ngăn ngừa, ko thể trừng trị đi ra một ít thanh âm này.

"Đi cút."

Xem thêm: chang re bac si

Cuối nằm trong, ông than thở nhẹ nhõm một giờ, vô lực khoát tay, nhưng mà nhì chữ này tương tự như người sử dụng không còn toàn cỗ sức khỏe của ông khiến cho ông sở hữu chút suy nhược nhắm nhì đôi mắt lại.

Lúc này Đại tướng mạo quân Vân Lạc không thể khí phách nhiệt huyết bên trên mặt trận, nhưng mà tương tự như là một trong những lão nhân sát khu đất xa cách trời khiến cho trong tim Vân Lạc Phong sở hữu chút ko đành lòng. Nhưng sau cùng nường vẫn ko trình bày gì thêm thắt, xoay người rời ngoài thư chống.

Sau Lúc bóng hình một thân ái white color bặt tăm, Vân Lạc mới mẻ banh đôi mắt đi ra, khóe môi vương vãi một ít đau xót, trình bày với thư chống ko một bóng người: "Thanh Nhã, tớ thiệt sự sai rồi sao?"