không thị tẩm chém

Giới thiệu:

Ai đó: “Giường trẫm, cũng ko nên thứ tự trước tiên ngươi ngủ, còn ko qua loa đây?”

Bạn đang xem: không thị tẩm chém

Ta: "Bệ hạ, tội thần ko nên phi tần nhập hậu cung của những người, không tồn tại nhiệm vụ thị tẩm!”

… Không đem đạo lý nhằm gò rộng lớn phi tần ê ko sử dụng, ham muốn một tù phạm đợi chém như tao lao tâm lao lực!

Ai đó: “Vậy sao~~~ An Dật ngươi thiệt đem khí tiết!”

Không nhẹ nhàng ko nặng nề thổi qua loa một câu: “Nếu không thích thị tẩm, vậy lấy ra ngoài chém!”

***

An Dật luôn luôn nhận định rằng phụ vương nường vì như thế tiếc hận phiên bản thân thiện ko sinh được đàn ông, hãi không tồn tại người kéo dài nhang khói sau đây, hãi thua thiệt thiệt phe đối lập vùng quan tiền ngôi trường, nên tiên tiến nhất quyết nên nuôi tè cô nương như nường trở thành “tiểu quân" nhập đôi mắt trần gian. Họ đều đã biết, An đại tướng tá quân mang trong mình 1 người đàn ông là An Dật tè công tử.

Nàng vẫn cải trang trở thành phái nam nhân kể từ rất rất lâu vô cùng lâu trước đó rồi. Nhưng thân thiện phận, nam nữ thì rất có thể bao phủ ỉm, còn tình thương yêu lại là loại khó khăn nhưng mà bao phủ đôi mắt được thiên hạ. Họ đều đã biết, An Dật tè công tử thế và lại đồng tính, lưu luyến si say Yến Bình tướng tá quân.

Nàng và Yến Bình đó là thanh mai trúc mã, An Dật suy nghĩ chỉ vì như thế hắn ko biết, luôn luôn suy nghĩ nường là phái nam nên mới mẻ ghét bỏ quăng quật việc thân thiện với nường thôi.

Hắn ghét bỏ ngày còn nhỏ xíu nhỏ con cái yếu ớt ớt rộng lớn An Dật, hắn ghét bỏ An Dật đơn giản cầm tay hắn kéo cút, luôn luôn mồm gọi hắn là “vợ”. Sau này hắn cao hơn nữa nường, mạnh rộng lớn nường, nên hễ bị nường động nhập người là lại trở ngược tấn công nường một trận.

Mỗi thứ tự vì vậy An Dật vẫn đứng lên mỉm cười hề hề, tâm tư tình cảm tình thân ghi chép không còn lên bên trên trán, ko lo ngại nhức thương ko lo ngại thất lạc mặt mũi kế tiếp đãi đằng với Yến Bình.

Ngày ấy, nường thiệt sự từng dốc không còn tinh anh lực xem xét nhập hỉ nộ ái ố của hắn, lặng lẽ phỏng đoán, lăn kềnh lộn không ngủ được vì như thế từng dòng sản phẩm nhíu mi, từng nụ mỉm cười của Yến Bình. Nàng tiếp tục dò thám hiểu sở trường của hắn để thay thế thay đổi phiên bản thân thiện mang lại tương thích, nường tiếp tục nhát mọn mượn từng thời cơ nhỏ nhoi xúc tiếp với hắn.

Mười năm, nường sử dụng mươi năm từ thời điểm ngày trước tiên bắt gặp hắn để xem Yến Bình phát triển, nguyện cầu sau đây tiếp cận thành phẩm bách niên giai lão nằm trong hắn, “lúc nào thì cũng nguyện ý đem tính mạng con người kính dưng mang lại hắn, cả đời nguyện ý phủ phục bên dưới chân hắn khoác mang lại hắn sai sử, chỉ vì như thế thay đổi lấy một đường nét mỉm cười điểm hắn…”

Ngày nhưng mà nường chịu đựng đựng nỗi nhức vì thế bị phụ vương tấn công mắng cản ngăn, vượt lên tường trốn ra bên ngoài cho tới bến thuyền hò hẹn với Yến Bình. Trông thấy hắn qua loa bao nhiêu canh giờ vẫn đứng đợi bản thân, nường tưởng chừng như vẫn cầm được cả thiên hạ nhập tay.

Nàng ko kìm nén được thơm hắn một chiếc, hắn không chỉ ko giẫm nường xuống sông, còn trộm mỉm cười thơm lại nường một chiếc. An Dật mê mệt lập cập rẩy suy nghĩ, mươi năm vừa qua gian nan thiệt xứng danh.

Hắn bảo nường về dò thám ngọc ấn của phụ vương, nường ngay lập tức nghe theo đòi về căn vặn phụ vương nường. Ai ngờ chỉ vì như thế một lời nói chắc chắn nên gả mang lại hắn của nường, lại bức phụ vương nường tức c không còn.

Ông thiệt sự là bị nường trêu gan nhưng mà tách quăng quật nường mãi mãi, Khi ông không thể ở ê la hét tấn công đòn nữa thì An Dật mới mẻ hiểu rõ rằng, phụ vương nường ko khi nào cần thiết đàn ông nối dõi, ông là không thích nường vì như thế sinh rời khỏi là nữ giới nhi nhưng mà chịu đựng thua thiệt nên mới mẻ nuôi nấng nường như phái nam nhi.

Sao nường không sở hữu và nhận rời khỏi sớm rộng lớn, phụ vương nường vẫn đem biết từng nào cưng chiều chiều nằm trong bao trùm cho việc tùy hứng của nường.

An đại tướng tá quân là ham muốn nường “đứng trực tiếp ở loàn thế, ko hãi hãi ko khom sống lưng, không trở nên coi thường rẻ rúng, quật cường bên dưới người... ”. Ông không thích nường chôn vùi số phận vùng hậu viện, đấu đá giành giành tùy theo phái nam nhân.

Vậy nhưng mà nường si tâm vọng tưởng, ngu ngốc phụ tấm lòng ông, đuổi theo một bóng hình trong cả mươi năm. Đến ở đầu cuối phụ vương thất lạc, tan cửa ngõ nát nhừ mái ấm, thay đổi lại một đấm của hắn nhập ngực nường, xua đuổi nường cút nhập chiều mưa, chê nường ăn vạ trước cửa ngõ mái ấm hắn thực hiện không sạch đôi mắt cô nương xinh đẹp nhất hắn đang được ôm ấp trong tim.

An Dật ăn năn rồi, nường tự động trách móc phiên bản thân thiện vì như thế u say khiến cho phụ vương c không còn ko yên tĩnh lòng. Thì rời khỏi các đòn roi vọt của phụ vương nường kể từ nhỏ cho tới rộng lớn cũng ko đau tới vậy, thà rằng vẫn còn tồn tại người tấn công nường, mắng nường còn rộng lớn nỗi nhức xót thống đau đớn vì như thế sự rỗng trống rỗng nhập trái khoáy tim.

Sự rỗng trống rỗng ấy tấp nập cho tới từng tế bào, tạo cho An Dật không thể cảm biến được nỗi nhức thân xác được nữa, đem sử dụng kim đâm dao đâm nường trăm thứ tự thì nường vẫn ko nhức.

Vậy cũng đảm bảo chất lượng, phụ vương mong muốn nường ham sinh sống hãi c không còn, vô tri thản nhiên nhưng mà trải qua loa cuộc sống này, nường ngay lập tức tiếp tục kể từ quăng quật vinh hoa ảo tưởng, cô độc, ko yêu thương ko hận không phải lo ngại lắng nhưng mà thực hiện điều nường ham muốn. Quá khứ đem hạnh phúc đem nhức thương nằm trong tình thương yêu với những người ê, một chút ít nường cũng ko tích lại, cứ thế tan trở thành mây sương.

“Cha, liệu có phải là con cái chỉ việc ngoan ngoãn ngoãn nghe tiếng, bình an sinh sống phía trên đời này, người tiếp tục hạn chế giẫn dữ con? Có nên là rất có thể bỏ qua con cái thêm thắt chút nữa?”

Xem thêm: phái diễn xuất

Điều nhưng mà An Dật trước đó chưa từng suy nghĩ cho tới là trong những lúc nường loà quáng yêu thương sai người, mang trong mình 1 kẻ si tình cũng dấm dúi ghi tự khắc nường nhập vào tim, lặng lẽ tính tiếp giành lấy nường trong cả tía năm.

Phượng Triêu Văn lần thứ nhất bắt gặp An Dật với thân thiện phận là hoàng thái tử nước địch. Khi ấy nhập đôi mắt An Dật chỉ mất Yến Bình, Phượng Triêu Văn nằm trong lắm là dòng sản phẩm cớ nhằm nường xúc tiếp với Yến Bình. Sau khoảng chừng thời hạn ấy nhị người vua tôi nhị đầu chiến tuyến phân tách xa xăm, tưởng chừng như không tồn tại thời cơ tương phùng.

An Dật tòng quân tấn công trận ko ngờ tái ngộ người xưa bên trên mặt trận, bị chiến sĩ của chàng tấn công cho 1 búa nhập đầu, quên không còn thân thiện phận nằm trong ký ức.

Phượng Triêu Văn đơm đặt lừa nường thơ ngây ngờ nghệch ở ở kề bên chàng nửa năm. Đến Khi An Dật dần dần ghi nhớ lại từng chuyện, dắt theo đòi tội phạm triều đình trốn chàng loại bỏ, nường vẫn ko mảy may suy nghĩ cho tới kỹ năng Phượng Triêu Văn vẫn yêu thương nường như mạng.

Trong đôi mắt An Dật, Phượng Triêu Văn trước ê là hoàng thái tử Đại Tề xảo trá, sau đây nường bị tóm gọn lại thì chàng phát triển thành đế vương vãi tiết rét. Nàng là tội thần hóng xử, như loài cá nhập chậu bị chàng nô đùa.

Phượng Triêu Văn bảo nường ko thị tẩm thì lấy ra ngoài chém, nường tin tưởng hắn thiệt sự rất có thể suy nghĩ được một trăm phương pháp tra tấn nường. Bản năng sinh sống mạnh mẽ ko được cho phép nường c không còn một cơ hội nhát nhát buông xuôi, còn cả lời hứa hẹn của nường trước vong linh người phụ vương vẫn khuất.

Được, thị tẩm thì thị tẩm, cho dù sao chàng hàng đầu một nước, hậu cung phi tần không tồn tại tía ngàn cũng có thể có năm trăm, ko sớm thì muộn tiếp tục thất lạc hào hứng nhưng mà buông tha bổng mang lại nường thôi…

An Dật lại lầm.

Thái giám ở kề bên Phượng Triêu Văn thưa mang lại nường biết, những phi tần nhập hậu cung ê tiến bộ cung vẫn tía năm vẫn chính là thân thiện trả bích. Chàng trước đó chưa từng va cho tới ai.

Trong nội cung ko biết từng nào đứa ở sau sống lưng nhỏ to nghị luận nghi vấn nhà vua đem căn bệnh ko tiện thổ lộ.

Chàng rõ nét biết nường vẫn thất lạc cút xúc cảm nhức, tuy nhiên từng thứ tự tự động tay bôi dung dịch mang lại nường vẫn bất giác nhẹ dịu nâng niu như trân bảo, thương xót yên ủi, đau đớn sở như chủ yếu bản thân bị nhức.

Những tối An Dật bị kí ức xưa cũ vây lấy nhập cơn ác nằm mê, khiến cho giấc mộng nường chật vật ko yên tĩnh, là vòng đeo tay êm ấm của chàng ôm siết lấy che chở nường.

Là Phượng Triêu Văn kéo nường thoát khỏi bóng yêu tinh tư tưởng, trả nường về với cái mái ấm nường tưởng vẫn chủ yếu tay đập huỷ, cũng mang lại nường thêm 1 cái mái ấm nhằm thả cửa nhưng mà tùy hứng, không người nào rất có thể tổn hại nường được.

Phượng Triêu Văn trách móc nường đầu trống rỗng tâm đá, mãi ko trông thấy được một điều cần thiết kể từ những việc chàng thực hiện mang lại nường, là chàng sẽ không còn khi nào buông tay.

“Ta nhận định rằng, Phượng Triêu Văn đó là chướng nhập mệnh của tao, vượt lên ko qua loa, trốn ko bay, tấn công ko bại, ko thể trêu nhập, trong cả khom người cũng ko thể khiến cho hắn sướng vẻ!”

Từ sự ngán ghét bỏ thuở đầu, sau là qua chuyện lấy lệ tuy nhiên trằn trọc vấn vít, An Dật ở đầu cuối cũng tìm ra người vì như thế nường nhưng mà chê chắn đảm bảo an toàn. Thiên hạ phụ nường, Phượng Triêu Văn tiếp tục thay cho nường hàng phục thiên hạ.

“Một miếng trời khu đất nhập ngực người nam nhi này, êm ấm nhàn hạ, ko cẩn trọng ngay lập tức rất có thể đắm chìm ngập trong ê.”

***

Nội dung truyện xen kẽ thân thiện vượt lên khứ và lúc này, trong những mảng ký ức nhập nhằng ghi nhớ nhớ quên quên của nữ giới chủ yếu, tuy nhiên vô cùng logic và ko hề bị nhàm ngán. cũng có thể khi đầu toàn cảnh truyện gọi khá rối, tuy nhiên tiếp sau đó thì từng hero, từng tình tiết đều ko chút thừa mứa.

Nếu gọi lạ lẫm tiếp tục cảm nhận thấy phiên bản edit khá khó khăn hiểu, ko mượt nhưng mà lắm. Nhưng từng điểm trừ đều xứng danh bỏ lỡ không còn vì như thế nội dung. Đã lâu rồi bản thân mới mẻ gọi một truyện cổ điển nhưng mà vừa lòng cả nội dung lộn tính cơ hội từng hero vì vậy. Cả tình thương yêu lộn tình phụ vương con cái thường rất cảm động, dễ thương. Hài bi vừa vặn đầy đủ ko lố, ngược hợp lí, cao trào và trả biến đổi tình thân những hero đích thị điểm đích thị điểm.

Truyện và đã được trả ngữ kể từ khá lâu và đem cả phiên bản xuất phiên bản lộn tái ngắt phiên bản. Tuy nhiên, dường như vẫn không nhiều người nghe biết. Mong là qua loa review của tôi sẽ sở hữu được thêm thắt nhiều người hương thụ kiệt tác này.

Xem thêm: mưa ở phía tây

_____

“…”: Trích kể từ phiên bản trả ngữ nhưng mà reviewer vẫn đọc: ngocquynh520

*Cover chỉ mang ý nghĩa hóa học minh họa mang lại bài bác viết