hoắc vân thâm

Ngôn Khanh vừa phải bước thoát khỏi chống thăm hỏi, ngay tức khắc bị Hoắc Vân Thâm đang được ngóng ở cửa ngõ bao bọc lấy. Anh nhíu chặt ngươi, rũ đôi mắt coi cô.

Bên nhập thưa gì anh đều nghe được.

Bạn đang xem: hoắc vân thâm

Ngôn Khanh nhắm đôi mắt thở hắt đi ra.

Có lẽ Vân Lăng sở hữu khu vực tội nghiệp xứng đáng thương, tuy nhiên cô thiệt sự ko ưng ý nổi.

Hiện bên trên cô là Vân Khanh, tuy vậy cũng ko trọn vẹn là Vân Khanh. Nhìn lại quá khứ qua loa lớp sương quáng gà, cô thiếu hiểu biết nhiều được tâm tư tình cảm bản thân lúc đó, càng ko khơi dậy được chút tình thân này với ngôi nhà chúng ta Vân “bị Hoắc Vân Thâm hoảng sợ cho tới cửa ngõ nát nhừ ngôi nhà tan” kể từ nhập mồm Vân Lăng.

Người độc nhất quấn lấy sinh mệnh cô, chỉ mất Hoắc Vân Thâm.

Ngôn Khanh cầm lấy bàn tay lạnh giá của anh ấy, nhẹ nhàng giọng hỏi: “Trước cơ ngôi nhà chúng ta Vân cư xử với em ko chất lượng, thưa ko chừng còn bạc đãi em, sở hữu cần không?”

“Anh ko thưa với em.”

“Nhưng em hoàn toàn có thể suy nghĩ đi ra,” Cô trang nghiêm coi anh, “Thâm Thâm sẽ không còn vô duyên không có căn cứ đấm đá bạo lực với những người không giống. Người anh trả thù hằn, chắc chắn là kẻ hoảng sợ em.”

Trong con cái đôi mắt thâm thúy thẳm tối tăm của Hoắc Vân Thâm nổi lên độ sáng, khóe mồm anh nhếch lên.

“Cho nên,” Ngôn Khanh hít thâm thúy, vòng lấy cánh tay anh, ổn định lăm le xúc cảm sở hữu kỹ năng tiếp tục phập phồng của anh ấy, “… Hoắc Lâm Xuyên, không những một thứ tự bắt nạt em, chính không?”

Ngay Khi cái brand name được nói đến, cảnh tượng nhuốm huyết đấm đá bạo lực 1 thời lại hiện tại về nhập đôi mắt Hoắc Vân Thâm.

Khanh Khanh khoác đồng phục, bị thương hiệu cặn buồn chán cơ bóp chặt trong cổ họng, cảnh xé rách nát phần cổ áo ấy, mặc dù bất kể khi này lưu giữ lại, cũng đều giày đạp thần kinh trung ương anh.

Anh thu lại nụ mỉm cười, tuy nhiên ko áp dụng được sự cừu địch đang được nhấc lên.

Ngôn Khanh hiểu từng chuyện, trong trái tim càng tăng khẩn trương: “Ngày cơ gặp gỡ Hạ Minh Cẩn ở điểm công tác, anh tớ lén trả cho tới em một tờ giấy tờ. Lúc ấy em hoảng sợ anh tớ sở hữu mục tiêu không giống nên ko banh đi ra coi tức thì, sau này lại tất tả vàng cút luyện tập nên cũng không tồn tại thời cơ trả cho tới anh. Ghi hình xong xuôi thì bị anh trả trực tiếp về ngôi nhà, tờ giấy tờ cơ vẫn còn đấy ở trọ tại trường.”

Cô cảnh giác nói: “Em nghi vấn ngờ…”

Hoắc Vân Thâm trầm giọng: “Em nghi hoặc anh tớ sở hữu mối liên hệ với Hoắc Lâm Xuyên, tờ giấy tờ viết lách thông tin hữu dụng.”

Ngôn Khanh gật đầu thiệt mạnh.

Kẻ uy hiếp Hạ Minh Cẩn, nếu như thiệt sự người sử dụng những tấm hình bất nhã của anh ấy tớ và Hoắc Lâm Xuyên, còn hiểu rằng toàn bộ tất cả, hoàn toàn có thể lấy nó thực hiện quân bài đứng đàng sau mùng, rốt cuộc là ai.

Ngôn Khanh tất tả ko ngóng nổi ham muốn quay trở lại công tác. Hoắc Vân Thâm trả cô lên xe pháo, trước tiên gọi vài ba cuộc điện thoại cảm ứng thông minh, sau mới mẻ được cho phép bác tài lên đường. Anh xoay người sờ tóc cô: “Chỗ công tác toàn là phóng viên báo chí ngồi canh.”

A…

Cô chỉ lo sợ chuyện này, quên rằng lúc này bản thân là kẻ hiện nay đang bị quý khách yêu cầu tiến công.

Ngôn Khanh cúi thấp đầu: “Em ko thể fake ngu, luôn luôn thực hiện đà điểu. Em nên lên mạng nài lỗi, ko thưa vẹn toàn nhân, cũng ko bào trị, đơn giản nài lỗi thôi. Dù lúc này fans sở hữu mắng em hoặc tuyệt vọng về em, tối thiểu những cô ấy cũng từng quí, vì thế em nhưng mà cần Chịu công kích và tráo phúng của tất cả giới.”

Hoắc Vân Thâm mím môi: “Nguyên nhân ko cần thiết em lý giải, anh tiếp tục cho những người tớ thưa.”

Cô nhập cuộc công tác này và ký phù hợp đồng là vì thế chung An Lan giải vây. Trước trên đây cô trước đó chưa từng coi cuộc hôn nhân gia đình sở hữu ĐK này là hôn nhân gia đình thiệt sự. Khoảng thời hạn cô xác lập bản thân là Vân Khanh, đồng ý tình thân của anh ấy, cũng mới chỉ một tuần.

Không ai cho tới cô thời hạn phản xạ.

Càng không có bất kì ai biết cô vẫn trải qua loa từng nào trở ngại nhập cơ.

Không thể công khai minh bạch từng chuyện, tuy nhiên tối thiểu cũng lựa chọn ra được vài ba điểm cần thiết, ko nhằm cô gánh vác không còn toàn bộ những điều chỉ trích, ko nhằm cô trở nên một kẻ xấu xa nhập đôi mắt người không giống, đã thử thần tượng có tiếng dò la chi phí, còn cố ý rơi té yêu quý kết duyên.

Địa điểm tổ chức triển khai công tác được lau chùi và vệ sinh thật sạch sẽ, quang cảnh yên lặng tĩnh rỗng tuếch vắng vẻ. Xe chạy trực tiếp cho tới cửa ngõ trọ tại trường, Ngôn Khanh lăm le chạy tức thì ra phía bên ngoài, lại bị Hoắc Vân Thâm ấn vai: “Đừng nôn nóng, anh cũng tăng trưởng.”

Ngôn Khanh nhận định rằng bên trên tầng không tồn tại ai, ngay tắp lự kéo tay anh lao vào cầu thang máy. Không ngờ cửa ngõ cầu thang máy vừa phải banh, bên trên hiên chạy dọc chật ních người, lấy Âu Dương và Nhỏ tóc xoăn đứng vị trí số 1 những sỹ tử, cạnh bên còn tồn tại An Lan đem theo gót nhân viên cấp dưới công tác làm việc, đều đang được ngấc đầu ngóng cô.

Hai mặt mũi nằm trong trợn đôi mắt há mồm.

Ngôn Khanh bị mặt trận hù hăm dọa.

Thật vất vả đợi khi Ngôn Khanh xuất hiện tại, cả group người cố ý cho tới trên đây yên ủi cô – lại bị Khanh hướng dẫn cầm tay Hoắc tổng, Hoắc tổng toá vứt tầm vóc ác thần ác sát nhằm lộ diện mạo dịu dàng êm ả – thực hiện cho tới thấp thỏm lùi nhì bước.

Cảnh tượng gì đây!

Họ thiệt ngốc quá cút, thế mà còn phải lo ngại Khanh hướng dẫn tiếp tục thất lạc niềm tin, ko phấn chấn!

Nhưng yếu tố là…

Sắc mặt mũi Âu Dương thay cho thay đổi trước tiên, ánh nhìn coi Ngôn Khanh lòi ra sầu lo sợ.

Cô ấy cả gan góc tiến bộ lên, kéo góc áo Ngôn Khanh: “Có thể mượn cậu vài ba phút ko, sở hữu việc cần thiết cần thiết thưa.”

Không ngóng Ngôn Khanh vấn đáp, đôi mắt Hoắc Vân Thâm vẫn hạ xuống, thư thả nhạt nhẽo liếc cô ấy.

Sống sống lưng Âu Dương chợt giá thành, tuy nhiên suy nghĩ cho tới thông tin vừa phải mới mẻ coi phía trên mạng, trong trái tim ko ngoài tức phẫn uất, túm Ngôn Khanh qua loa một phía, hạ giọng rít gào: “Cậu còn ko biết đúng không nào, sở hữu người bên trên Weibo khơi đi ra chuyện Hoắc Vân Thâm dò la tình cũ vẫn nhiều năm rồi, trước cơ còn nhằm lộ hình họa của cô ý tớ, mẫu mã cô tớ với cậu…”

Ngôn Khanh mỉm cười: “Giống nhau như đúc?”

Âu Dương trợn vĩ đại mắt: “Cậu cảm kích?!”

“Cậu choáng đầu rồi hả, sao hoàn toàn có thể nhảy xuống hố lửa! tường rõ rệt là làm công việc thế thân thiện, từng lưu luyến của anh ấy tớ với cậu đều là dành riêng cho tình cũ! Hiện bên trên hình họa chụp bị trưng bày, những người dân này đều đang được mỉm cười cậu xứng đáng thương!” Âu Dương tức điên, “Kết thơm với loại người này, thực hiện hoảng sợ cậu bị chửi, ko xứng đáng tẹo nào! Tớ thà ko xuất đạo, cũng không thích ký với Hoắc thị chó má này!”

Ngôn Khanh vừa phải vạn bất đắc dĩ vừa phải thấy giá lòng.

Âu Dương tâm lý vì thế cô, trong cả Hoắc thị cũng dám mắng.

Đồng thời cô cũng ý thức được, hoảng sợ là Vân Lăng vẫn sẵn sàng vạch trần chuyện của Vân Khanh trước lúc bị tóm gọn, cho tới phút ở đầu cuối mong muốn tăng việc cho tới cô.

Nhưng như cô vẫn thưa, cứ việc nghị luận cút, cô biết cô là ai là đầy đủ rồi.

Ngôn Khanh thưa với cô ấy: “Tớ đó là Vân Khanh. Cứ khoác kệ phản hồi bên trên mạng, nếu như chúng ta cảm nhận thấy tớ xứng đáng thương, có lẽ rằng còn rời được chút tức phẫn uất.”

Lúc về bên cạnh bên Hoắc Vân Thâm, người bên trên hiên chạy dọc vẫn tản cư không còn, một người cũng không có gì.

Hoắc Vân Thâm ôm Ngôn Khanh nhập trọ tại trường. Đây là thứ tự trước tiên anh cho tới căn chống nhỏ này, anh ở bên dưới tầng coi lên, anh ở trong nhà thao thức suốt đêm suy nghĩ cho tới cô, còn cô lấp tràn tương đối thở anh cầu nhưng mà ko được ở điểm này.

Hoắc Vân Thâm rũ đôi mắt, vậy nhưng mà anh lại ghen tuông ganh với 1 căn chống cô từng ở.

Ngôn Khanh ngừng hoạt động lại, ngay tức khắc đi tìm kiếm ăn mặc quần áo nhập ngăn tủ, cũng may những miếng giấy tờ vẫn còn đấy ở thâm thúy nhập bâu áo, ko làm mất đi.

Cô ngừng thở, gấp rút banh đi ra.

Hạ Minh Cẩn vẽ một hình họa phức tạp phía bên trên nằm trong.

Ngôn Khanh kinh ngạc, ko kịp coi kỹ loại chữ phía bên dưới, trước tiên trả vật cho tới Hoắc Vân Thâm xác định: “Thâm Thâm, anh quan sát không?”

Con ngươi Hoắc Vân Thâm teo rụt, nhì tay bịa mặt mũi người chậm rãi rãi cầm chặt.

Hóa trở nên tro cũng quan sát.

Anh nghiến răng thưa bao nhiêu chữ: “Hình xăm của Hoắc Lâm Xuyên.”

Ngôn Khanh chấn động, ngược nhiên như thể suy luận của cô ý, cô banh tung tờ giấy tờ, tất tả vàng coi xuống, càng coi tim càng đập nhanh: “… Ý anh tớ là, hình hình họa khiếm nhã của anh ấy tớ với Hoắc Lâm Xuyên, là… tự chủ yếu Hoắc Lâm Xuyên chụp?!”

Hạ Minh Cẩn viết lách bên trên tờ giấy tờ.

Anh tớ ko biết thân thiện phận người nam nhi này, tuy nhiên từng thấy hình xăm bên trên eo anh tớ (Hoắc Lâm Xuyên), vả lại sở hữu một thứ tự vô tình phát hiện anh tớ (Hoắc Lâm Xuyên) nghe điện thoại cảm ứng thông minh, mơ hồ nước bắt được chữ “Hoắc” kể từ nhập ống nghe.

Trước cơ anh tớ ko liên tưởng cho tới Hoắc Vân Thâm, tuy nhiên sau khoản thời gian xẩy ra từng chuyện, anh tớ biết Ngôn Khanh thất lạc trí lưu giữ, mới mẻ bịa Hoắc Vân Thâm và chữ “Hoắc” cơ nhập và một khu vực, anh tớ đoán là kẻ ngôi nhà chúng ta Hoắc.

Anh tớ ko xác lập được Hoắc Vân Thâm chất lượng hoặc xấu xa, nên mới mẻ vụиɠ ŧяộʍ viết lách cho tới Ngôn Khanh.

Quan trọng nhất là, anh tớ liên tiếp nhắc nhở lại những tấm hình nặc danh đe doạ, góc nhìn chụp từ vựng trí đầu nệm, phân minh là camera và được dựng sẵn.

Với thân thiện phận “Hoắc”, không tồn tại kỹ năng ko biết nhập buồng ngủ bị người tớ giám thị.

Như vậy có duy nhất một Tóm lại, là chủ yếu “Hoắc” chụp.

Ngôn Khanh coi xong xuôi, toàn thân thiện ko ngoài rét run: “Hoặc là hình họa chụp bị nhỉ rồi bị người không giống tận dụng, hoặc là chủ yếu anh tớ (Hoắc Lâm Xuyên) từ trên đầu cho tới cuối…”

Mặc kệ là ai, người tiêu dùng hình họa chụp uy hiếp Hạ Minh Cẩn vứt dung dịch, có lẽ rằng đó là người trước khi đem cô cút, là kẻ bóp méo ký ức của cô ý.

Đột nhiên cô hoảng sợ hãi.

Hoắc Vân Thâm vo tờ giấy tờ trở nên cầm, ôm Ngôn Khanh, cơ bắp cánh tay rắn rỏi, tương đối run rẩy run rẩy.

“Đừng hoảng sợ.”

“Em sợ…” Sắc môi cô trở thành white bệch, “nếu thiệt sự là Hoắc Lâm Xuyên, rốt cuộc anh tớ ham muốn làm cái gi, đơn giản khiến cho em quên anh nhằm trả thù hằn thôi sao? cũng có thể là thủ đoạn thâm thúy không chỉ có thế không! Anh tớ trả em cút đâu, xẩy ra những chuyện gì, em đều ko nhớ…”

Mỗi thứ tự Ngôn Khanh suy nghĩ cho tới thương hiệu hoắc Lâm Xuyên, thần kinh trung ương đều như bị dao nhỏ thọc nhập, thứ tự sau còn đau tăng thứ tự trước, cô cắm răng lẩm bẩm: “Sao một chút ít em cũng ko nhớ!”

Hoắc Vân Thâm siết chặt cô, không ngừng mở rộng áo khoác bên ngoài quấn cô lại: “Khanh Khanh, tạm dừng, chớ suy nghĩ, anh tớ vẫn bị tiêu diệt rồi!”

Đầu Ngôn Khanh đau đớn cho tới phỏng buồn thổ, bóng dáng dài gầy guộc cô từng thấy nhập mơ đột loé lên trước đôi mắt.

Khuôn mặt mũi gầy guộc, đôi mắt kính gọng vàng, còn mỉm cười hiền hòa chất vấn cô: “Kẻ điên cơ yêu thương em, em thưa coi, nếu như anh đổi mới em trở nên của anh ấy trước mặt mũi nó, điều gì tiếp tục xảy ra?”

Tim Ngôn Khanh như bị lưỡi dao sắc bén đâm thọc, mím môi té nhập ngực Hoắc Vân Thâm.

Xem thêm: mưa ở phía tây

Hoắc Vân Thâm ôm cô lên nệm, nhì tay ấn huyệt đạo Thái Dương của cô ý.

Ngôn Khanh từ từ được sức nóng phỏng của anh ấy trấn an, thở tất tả banh đôi mắt đi ra, con cái ngươi toàn là nước: “Thâm Thâm, rốt cuộc Hoắc Lâm Xuyên là ai?”

Hoắc Vân Thâm vệ sinh tinh khiết nước đôi mắt tâm sinh lý trào đi ra kể từ khóe đôi mắt cô, lòng đôi mắt ánh lửa phẫn uất, khẩu ca khàn khàn: “Muốn biết đồ vật gi anh tiếp tục thưa cho tới em, chớ tâm lý nữa.”

Anh ở xuống cạnh bên cô, bảo đảm an toàn cô kín kẽ, thân thiện thể to lớn cuộn lại bên trên cái ngôi trường nhỏ của những người bản thân yêu thương, bàn tay bao phủ đôi mắt cô: “Loại cặn buồn chán này, ko xứng nhằm em lưu giữ cho tới.”

Thế hệ ngôi nhà chúng ta Hoắc sở hữu nhì con cháu trai, rộng lớn là Hoắc Lâm Xuyên, Khi anh tớ 6 tuổi hạc, Hoắc Vân Thâm được sinh đi ra.

Hai bằng hữu nhận được rất nhiều sự lưu ý kể từ quý khách nhập gia tộc.

Gia gia chủ chúng ta Hoắc khi ấy, đó là ông nội của nhì bằng hữu, cũng đều có chút ưu tiên so với phụ thân u chúng ta. Con trai rộng lớn tính cách hiền đức lành lặn, không tồn tại trí nhớ sale, sinh đi ra Hoắc Lâm Xuyên, lão gia tử cũng ko bao nhiêu nâng niu, thái phỏng vẫn luôn luôn thông thường thông thường.

Nhưng Hoắc Vân Thâm tự người con út ít sở hữu năng lượng sinh đi ra, ông tớ đương nhiên càng yêu thương quí rộng lớn, vừa phải sinh đi ra và được ông tớ ôm nhập lòng, nằm trong năm cơ kết thực hiện dâu gia kể từ bé bỏng với ngôi nhà chúng ta Vân sở hữu gia thế tương tự, trọn vẹn khoác kệ người con cái dâu vừa phải sinh xong xuôi sở hữu từng nào hận ý.

Con dâu là kẻ đàn ông ông tớ quí, bị rắn rỏi nghiền gả. Ngoài mồm cô tớ thưa ko tự nguyện, ko cần đã và đang sinh đứa nhỏ đi ra rồi đó sao, đều là già họng. Ông tớ được cho phép cô tớ sinh con cái nối dõi cho tới ngôi nhà chúng ta Hoắc vẫn chính là đề bạt cô tớ rồi.

Lão gia tử căn bạn dạng ko coi con cái dâu đi ra gì. Mãi cho tới Khi Hoắc Vân Thâm 1 mình ở nằm trong u, toàn bộ cơ thể luôn luôn tràn rẫy chỗ bị thương, mới mẻ biết cô tớ buông bỏ không còn từng hận thù hằn lên trên người đứa nhỏ, lấy bạc đãi thực hiện lại gan.

Cậu bé bỏng còn cực kỳ nhỏ, tuy nhiên ko quí tạo nên sự, bị véo bị tiến công đều banh vĩ đại đôi mắt coi, tích nước đôi mắt khụt khịt, ko Chịu gào khóc.

Kể kể từ Khi bị trị hiện tại, ngôi nhà chúng ta Hoắc tách Hoắc Vân Thâm với u của tôi đi ra. Nhưng mỗi lúc suy sụp niềm tin, u anh đều cô gắng dò la anh, rồi vặn vẹo nhưng mà trị tiết. Anh lưu giữ sở hữu 1 năm, anh ngồi xổm nhập hoa viên nhỏ hóa học lô đá, bị u đầu tóc lếu láo loàn xông cho tới tiến công kinh hoàng. Vào đêm hôm, bà lại dò la thời cơ rời né người canh chừng, tiếp cận chống của anh ấy, thứ tự trước tiên nhập cuộc sống mỉm cười với anh: “Vân Thâm, con cái tiếp đây, u cho tới con cái coi loại chất lượng.”

Anh kinh ngạc hạnh phúc theo gót sau, cảnh giác từng li từng tí ham muốn lấy được chút yêu thương mến.

Nhà chúng ta Hoắc quá to, u dắt anh lên tầng tối đa, ngồi xổm xuống sờ mặt mũi anh, mỉm cười cho tới điên cuồng: “Nhà chúng ta Hoắc coi cậy nhập con cái nhằm quá nối tiếp gia nghiệp, tuy nhiên phụ thuộc vào đồ vật gi chứ, loại gia tộc nát nhừ bét này, phá hủy u, còn ham muốn u sinh cho tới nó người quá nối tiếp.”

“Con chớ động đậy, coi cho tới rõ rệt,” Mẹ véo anh, “xem điểm này phá hủy u con cái như vậy nào!”

Anh mới mẻ vài ba tuổi hạc, thơ ngây u ám và sầm uất, thiệt vất vả u mới mẻ dịu dàng êm ả với anh một thứ tự, anh ngay tắp lự thật thà nghe điều, coi bà trườn lên bên trên đỉnh tầng gác cái, đứng bên trên sảnh thượng, trực tiếp tắp té xuống, bị tiêu diệt trước đôi mắt anh, thậm chí còn huyết tươi tỉnh còn phun vung vít lên khuôn mặt mũi non nớt của anh ấy.

Lần độc nhất u cư xử chất lượng với anh, cũng chính là thứ tự ở đầu cuối.

Tất cả quý khách đều thưa người phụ phái đẹp này điên rồi, kể từ khi gả nhập trí nhớ đang không thông thường, hoảng sợ là trời sinh đem theo gót bệnh dịch điên. Lời phao đồn ko biết bắt mối cung cấp kể từ đâu, lâu dần dần trở thành đàn ông bà cũng chảy loại huyết vặn vẹo, về sau tiếp tục thực hiện ngôi nhà chúng ta Hoắc lụn bại.

Ít nhiều lão gia tử cũng đều có uẩn khúc.

Cha của Hoắc Vân Thâm xung quanh năm tất bật bên phía ngoài, tình thương với bà xã vẫn sớm bị chuốt dũa trong tầm thời hạn lâu năm bà ko Chịu kết hợp. Ông tớ chẳng tiếc gì chết choc của bà, trong cả đàn ông, cũng chỉ dùng làm ngăn mồm lão gia tử. Ông tớ thì hoàn toàn có thể tuỳ ý ở bên phía ngoài, ko cần thiết lo ngại trách cứ nhiệm nối dõi tông đàng.

Hoắc Vân Thâm nhỏ bé bỏng ôm đầu gối suy nghĩ.

Hoá đi ra không tồn tại ai yêu thương anh.

Ông nội ko yêu thương, chỉ việc trí nhớ được DT kể từ phụ thân của anh ấy, tu dưỡng anh trở nên người quá nối tiếp. Cha ko yêu thương, bịa anh ở nhập ngôi nhà như 1 report sản phẩm công tác làm việc. Còn u, coi anh trở nên điếm nhục, hận thù hằn, ko tiếc người sử dụng chết choc phá huỷ bỏ niềm tin thời thơ ấu của anh ấy.

Khi cơ Hoắc Lâm Xuyên xuất hiện tại, lấy thân thiện phận anh trai cho tới anh sự quan hoài. Trong lòng anh tổn hại rất rộng lớn, không tồn tại bất kì tiến bộ triển gì nhập quy trình chữa trị, chủ yếu Hoắc Lâm Xuyên luôn luôn ở mặt mũi anh sẽ giúp anh chất lượng rộng lớn.

Bởi vì thế nằm trong đi ra nằm trong nhập rất nhiều, lão gia tử ko thể ko quan hoài cho tới hoắc Lâm Xuyên nhiều hơn thế nữa. Tuổi anh tớ to hơn, biết biểu thị lấy lòng, điều này càng khiến cho Hoắc Vân Thâm tăng trầm khoác không nhiều điều.

Hoắc Lâm Xuyên bố trí cho tới anh bảo khuôn mẫu mới mẻ. hướng dẫn khuôn mẫu chất lượng với anh, tiếp tục lén cho tới anh coi phim phim hoạt hình và phim năng lượng điện hình họa ngoài giờ học tập.

Chỉ là không giống với thông thường, màn hình hiển thị tràn máu mê, hình hình họa thảm khốc nhưng mà cấm kỵ. Mới đầu anh hoảng sợ hãi, tuy nhiên bảo khuôn mẫu thưa là chỉ người rộng lớn mới mẻ hoàn toàn có thể coi loại chất lượng, nếu như thưa với những người không giống thì sẽ không còn cho tới anh coi. Anh giá lòng ham muốn lớn mạnh, nhận định rằng lớn mạnh bệnh dịch tiếp tục chất lượng rộng lớn, cho nên vì thế quyên sinh thích nghi.

Bên nhập là những loại chém gϊếŧ, bạc đãi, xịn tía, lửa đạn cất cánh giã loàn.

Sau cơ sở hữu một ngày, nhập căn chống không tồn tại giám sát, bảo khuôn mẫu chỉ dẫn anh: “Con trai nên như thế, con cái học tập cút.”

Cô tớ nhét lọ hoa nhập chống nhập tay anh, tư tưởng anh vốn liếng không tồn tại gì, lại bị ác ý nhập trong cả một thời hạn lâu năm tác động, có một chớp đôi mắt vẫn thất lạc kiểm soát, giơ lên tay, tuy nhiên do dự mãi cũng ko hạ xuống.

Bảo khuôn mẫu bắt lấy tay anh đập nhập đầu bản thân, tiếp sau ở xuống, khóc rống hô to: “Vân Thâm thiếu hụt gia ham muốn gϊếŧ người!”

Anh bị nhốt lại.

Người bảo khuôn mẫu luôn luôn sinh sống cộng đồng rất tuyệt với anh đột bị anh tiến công đến mức độ hoảng sợ bị tiêu diệt khiếp, u anh lại là kẻ điên, không có bất kì ai cảm nhận thấy anh không có tội.

Bác sĩ tư tưởng thưa bệnh tình của anh cực kỳ nguy khốn, sở hữu khuynh phía đấm đá bạo lực nguy hiểm. Anh ham muốn lý giải, tuy nhiên lão gia tử ko cho tới gặp gỡ anh, người cạnh bên anh cũng bất tri bất giác bị vẻ bề ngoài hiền đức lành lặn của Hoắc Lâm Xuyên điều khiển và tinh chỉnh. Anh tớ lấy danh nghĩa em trai chỉ tin cẩn tưởng bản thân anh tớ nhằm ngăn cơ hội anh với những người ngoài, nên mặc dù anh sở hữu thật nhiều điều ham muốn thưa cũng ko biết thưa với ai.

Trong khoảng chừng thời hạn cơ, Hoắc Lâm Xuyên trình diễn xuất rất tinh tể, lão gia tử càng tăng ưu tiên anh tớ. Đến sinh nhật 66 tuổi hạc của lão gia tử, con cái con cháu theo gót lệ mừng lâu, Hoắc Vân Thâm vẫn lâu ko gặp gỡ ông nội, anh người sử dụng cây trúc tự khắc làm quà tặng, banh vỏ hộp vàng, lại bị tráo trở nên một con cái dao nhuốm huyết.

Lão gia tử trị bệnh về tim trực thuộc chống ICU, điên loạn ham muốn xua Hoắc Vân Thâm thoát khỏi ngôi nhà chúng ta Hoắc, rồi đoạn tuyệt mối liên hệ.

Cuộc sinh sống của ông tớ, sự nghiệp gia tộc của ông tớ, quyết ko được cho phép loại xịn tía này nhúng chàm. Hoắc Vân Thâm ngược nhiên như thể u bản thân, là 1 trong những kẻ điên sở hữu niềm tin ko thông thường.

Khi Hoắc Vân Thâm thực sự bị vứt rơi và xua thoát khỏi ngôi nhà, anh vẫn còn đấy là 1 trong những cậu nhóc.

Ở bên phía ngoài phụ thân anh sở hữu nhì người con riêng biệt, tiếp tục càng ko bám dáng vẻ cho tới củ khoai lương y giá phỏng tay như anh.

Nhà chúng ta Hoắc vừa phải phỉ nhổ anh, vừa phải phòng ngừa anh, thưa là xua cút, thực ra vẫn kiểm soát, e hoảng sợ anh thực hiện đi ra điều gì cơ bất lợi cho tới Hoắc thị.

Anh bị ném nhập vào 1 căn chống nhỏ giản dị, học tập ở một ngôi ngôi trường thiếu hụt tay nghề, một thân thiện 1 mình anh ngang bướng lớn mạnh, tình thân mặt đáy lòng trọn vẹn bị xoá tuột.

Bảo khuôn mẫu hoảng sợ anh, anh trai còn hơn hết vậy.

Tất cả chất lượng đẹp mắt đều là fake, trước đó chưa từng sở hữu ai yêu thương anh, anh cũng sẽ không còn yêu thương ngẫu nhiên kẻ này.

Anh là người điên? Rất chất lượng, anh thiệt sự điên, tư tưởng anh sở hữu bệnh dịch, anh được quảng bá và chỉ dẫn một cơ hội ác ý kể từ nhỏ, nên tư tưởng vặn vẹo, anh đó là một kẻ cuồng bạo ác hiểm, hoàn toàn có thể gϊếŧ người cướp của bất kể khi này.

Đêm ấy anh cuộn tròn trặn khóc một hồi, tuy nhiên cũng ko biết là khóc vì thế đồ vật gi.

Dù sao anh vĩnh viễn chỉ mất 1 mình.

Nghe thưa cô đàn bà độc nhất ngôi nhà chúng ta Vân sở hữu chút tương quan cho tới anh, cũng xoay đầu hứa hứa với Hoắc Lâm Xuyên.

Anh mới mẻ ko nhằm bụng.

Ở nhập ngôi trường học tập, Hoắc Vân Thâm vô pháp vô thiên, tùy ý thực hiện bậy. Đến cấp cho nhì, cấp cho phụ vương, anh trở nên Hỗn Thế Ma Vương âm trầm thực hiện cho những người tớ hoảng sợ hãi, bốt rằng anh vẫn lấy thất lạc vài ba mạng người, và thực hiện những hành vi quyết liệt.

Hoắc Lâm Xuyên ko khi nào buông buông tha anh. Thân là kẻ quá nối tiếp, thỉnh thoảng mới mẻ cao cao bên trên thượng xuất hiện tại, dẫn một đám người cho tới loạn đả với anh, mỉm cười khanh khách hàng đứng cạnh bên coi, còn nói: “Thông gia kể từ bé bỏng của ngươi lớn mạnh cũng thiệt xinh đẹp mắt, không mong muốn ko cần của ngươi.”

Đánh ngay tắp lự tiến công trả, phun đi ra huyết cũng không sở hữu và nhận thua thiệt, từng biểu thị của Hoắc Vân Thâm đều điên loạn tàn nhẫn, luôn luôn thực hiện Hoắc Lâm Xuyên kiêng cữ kị kể từ lòng lòng, càng kiêng cữ kị càng hoảng sợ hãi.

Trái tim Hoắc Vân Thâm vẫn sớm giá thành như Fe đá, luôn luôn tràn ngập điên loạn và căm hờn.

Mãi cho tới chập choạng ngày cơ, anh bị một đám người khiêu khích nhập ngõ nhỏ. Anh ko thưa nhì điều ngay tắp lự xách trượng gộc lên tiến công, lại sở hữu một bóng hình nhỏ xinh lầm lũi tiến bộ nhập, vẻ bề ngoài miếng khảnh, white ko tỳ vết.

Đám người cơ coi cho tới choáng ngợp, sở hữu ý vật giở trò. Ma xui quỷ khiến cho anh lại xách cô nàng nhỏ ra phía bên ngoài, rồi quay trở lại hung hăng tiến công.

Rất thời gian nhanh, giờ đồng hồ bé công an vang lên, chỗ đông người hoảng sợ hãi ngay tức khắc giải thể, anh đem theo gót vết thông thường lê bước ngoài con phố nhỏ. Sáng sớm trời tối đen sạm, anh cực kỳ nhức, Khi cút được rộng lớn 50%, đàng sau phổ biến bước đi nhẹ dịu theo gót kịp, trả cái khăn ẩm sũng nhập tay cho tới anh, tiếng nói thướt tha vơi dàng: “Cảm ơn anh cứu giúp em, khăn tay thật sạch sẽ, em ụp một chút ít nước, anh vệ sinh cút.”

Anh liếc cô một chiếc.

Cô gái khoác đồng phục trung học tập hạ tầng của ngôi trường trung tâm tức thì cạnh bên, tóc lâu năm, váy nhỏ, cần thiết cổ tinh xảo, khuôn mặt non mượt, hai con mắt như trăng sáng sủa bên trên khung trời, phản chiếu hình bóng anh.

Mồ hôi và huyết của anh ấy trộn lẫn lộn nhập nhau, dơ ko Chịu nổi.

Anh mỉm cười lạnh: “Cách xa cách tôi một chút ít.”

Từ ban đêm ngày hôm cơ, anh bị quấn lấy. Cô gái tuổi hạc nhỏ rộng lớn anh, lớn mạnh xinh xẻo yêu thương kiều, mặc dù đơn giản học viên trung học tập đã và đang là trung tâm thân thiện chỗ đông người, xinh đẹp mắt đến mức độ người tớ ko thể ko lưu ý.

Cô tận dụng tối đa thời hạn ngủ thân thiện giờ, thời hạn tan học tập, đem những loại đồ ăn đồ uống cho tới dò la anh. Chỉ cần thiết anh xuất hiện tại, cô ngay tắp lự cong cong hai con mắt, nhẹ dịu nhảy cho tới như 1 thú nuôi nhỏ, lâu năm giọng gọi anh “Vân Thâm”.

Cái thương hiệu này trước lúc bị tiêu diệt u từng gọi một thứ tự, là loại ko thể va cho tới nhập ý thức của anh ấy, tương quan cho tới toàn bộ nỗi nhức của anh ấy. Anh tàn tệ mắng cô.

Cô rũ lông nheo nói: “Vân Thâm dễ dàng nghe nhưng mà, anh cũng hoàn toàn có thể gọi em là Khanh Khanh.”

Khanh Khanh, cô là cô đàn bà cơ trong phòng chúng ta Vân.

Anh hận cho tới ngứa răng, lại lừa lật anh, anh ko nhu xuẩn như vậy!

Anh càng bắt nạt cô rộng lớn, xua cô cút, quyên sinh tiến công nhau với Hoắc Lâm Xuyên không thích sinh sống nhưng mà cho tới dò la phiền toái, tiến công đến mức độ bọn bọn chúng ko động che cũng không ngừng nghỉ, máu mê trước đôi mắt tuy nhiên khuôn mặt mũi Vân Khanh thì trước đó chưa từng bặt tăm.

Kẻ lừa hòn đảo, anh ko vướng lừa, tiếp tục không tồn tại ai chất lượng với anh, đều là fake.

Nhưng anh nhức quá.

Lần bị thương nặng nề nhất, anh ko thể di chuyển được. Tại cái cây nhỏ bên phía ngoài ngôi trường học tập, anh mang trong mình một thân thiện tràn thương tích, lẳng lặng ngóng mồm chỗ bị thương thô cạn.

Nhưng nhưng mà nhánh cây che chắn anh lại bị đôi tay white gầy guộc đẩy sang trọng một phía.

Khanh Khanh chạy nhập, bên trên đàng bị vướng nên vấp váp té, cô lại ngay tức khắc trườn dậy, ngồi xổm cạnh bên anh.

Anh suy nghĩ, anh chật vật như thế, chắc chắn rằng là cô cho tới nhằm mỉm cười nhạo, điếm nhục anh.

Nhưng Khanh Khanh khóc, thiệt cảnh giác nâng cánh tay ngược chảy tràn huyết của anh ấy, luýnh quýnh cúi thấp đầu, trả môi cho tới ngay gần, thổi thổi mặt mũi bên trên, rồi ngấc mặt mũi coi anh, thướt tha rủ dành: “Vân Thâm, em thổi thổi cho tới anh trước, thổi thổi ngay tắp lự ko nhức như thế nữa.”

Anh coi cô chằm chằm, sau đó 1 hồi thì tảo mặt mũi cút, nhiều năm trôi qua loa, hốc đôi mắt lại một đợt nữa ửng đỏ tía.

Xem thêm: họa tình 1

Trong tối tối, anh rơi lệ ko giờ đồng hồ động.

Nếu lừa anh…

Có thể cầu nài cô, lừa lâu một chút ít được ko.