bạch lạc mai

Phật ở điểm nao ? Giữa vùng đồng ko mông quạnh cỏ cây tàn tã, một ngọn thảm cỏ non là Phật; thân ái tối tuyết lặng lìm ko giờ động, một chậu than vãn hồng là Phật; thân ái sông bể mênh đem vô bờ, một cái thuyền con cái là Phật; thân ái sắc color xen kẽ rối rắm, mộc mạc là Phật; thân ái tháng ngày tao loạn huyên náo, bình an là Phật.
Gặp bụt lúc nào ? Trong năm mon đợi ngóng hoa nở, thân ái phù hoa lưu giữ sự giản đơn, vô phồn tạp bình tĩnh chăm sóc tính, tiếp tục rất có thể bắt gặp Phật. [trích Hoa nở bắt gặp phật]

Điểm cuối của đời người, ko cần là lúc lên đường đến tới nằm trong nước non, cũng ko cần sau khoản thời gian kết đôn đốc sinh mạng, nhưng mà là khoảnh tương khắc trút bỏ quăng quật hành trang cơ. Khi chúng ta thực sự trút bỏ quăng quật rồi, mặc dầu một đời lênh đênh phiêu bạt, cũng rất có thể nhạt nhẽo như dông lành lặn, tự động bên trên yên lặng ổn định. Nếu như vô tim với trăng sáng sủa, há gì cần sợ hãi ảo hình họa thế gian? Hồng trần sương lửa, vẫn rất có thể lặng coi hoa rơi, thư giãn coi mây Trắng đấy thôi. [Trích Năm mon yên bình, kiếp này bình yên lặng – Bạch Lạc Mai]

Bạn đang xem: bạch lạc mai

Mỗi loài người đều phải có một tòa trở nên của chủ yếu bản thân, mặc dầu tòa trở nên cơ to lớn hoặc thu nhỏ, phồn vinh hoặc giá rét. Chỉ cần thiết vô trở nên với cùng một người, một quãng kí ức, một không gian gian ngoan nhưng mà bản thân nhung ghi nhớ, thì đều nguyện ở lại điểm cơ.[Trích: Năm mon yên bình, kiếp này bình an – Bạch Lạc Mai]

Trên trần gian này luôn luôn với những người dân cần đợi ngàn cánh buồm qua chuyện không còn, mới mẻ xem sét cần con quay đầu; cần đợi đến thời điểm chia tay thất giã, mới mẻ chính thức nắm rõ trân trọng; đợi đến thời điểm vật còn người rơi rụng, mới mẻ chính thức ghi nhớ nhung… [Trích:Năm mon yên bình, kiếp này bình yên lặng – Bạch Lạc Mai, Lục Bích dịch]

Thời gian ngoan như nước, yên bình là tươi tắn rất đẹp. Ngày mon như sen, mộc mạc là thanh trang. Thưởng trà cũng chính là tu Thiền, mặc dầu là hồng trần huyên náo hoặc núi non yên bình, đều rất có thể phát triển thành đạo trang tu hành. Khắc chế dục vọng, tiến công xua phiền nhiễu, ko bi quan tiền, ko trốn rời, cơ là 1 trong những lối sống giản đơn. [Trích:Năm mon yên bình, kiếp này bình yên lặng – Bạch Lạc Mai, Dịch Lục Bích]

Trà, bắt mối cung cấp kể từ bất ngờ, trải tinh tuý năm mon, tắm thách thức xuân thu, kể từ này mà với tâm linh như phách hồn nước non. Trà rất có thể dùng làm gột quăng quật vết mờ do bụi trần, gạn thanh lọc tâm tình, liên kết thiện duyên. Cho nên, người biết phương pháp thưởng trà, cũnglà một người tự nguyện nhằm bạn dạng thân ái sinh sống một cơ hội giản đơn và trong sáng. [Trích:Năm mon yên bình, kiếp này bình yên lặng – Bạch Lạc Mai– Lục Bích dịch]

Nhân sinh đó là một cuốn sách, chân lý được chứa chấp giấu quanh trong những vụ việc thông thường.

“Tâm loàn, thả giàn lên đường tuyến phố rộng lớn, tương đương đang di chuyển thân ái điểm chật hẹp, bức bí. Tâm an, mặc dầu là ở thân ái mái ấm cũ, giếng cạn vẫn như đang được cất cánh thân ái trời vời vợi”.

“Thuở niên thiếu hụt ấy, duy nhất lòng mong muốn lên đường thoát khỏi cây cầu đá của nông thôn sông nước, kể từ phía trên thực hiện một lữ khách hàng tiếp cận từng chân mây. Sau này, khi thực sự ra bên ngoài rồi, kinh qua chuyện dông xuân trăng thu, coi không còn núi sông yên bình, tươi tắn rất đẹp. Trái tim trước đó chưa từng nếm trải sự thế cơ đã trở nên năm mon chuốt hao, cũng trải qua chuyện biết bao tình cảnh và ý vị thê lương lậu. Cũng từng phát sinh tình thương với non nước cây cối, ấp ủ mạng nên mẩu chuyện nằm trong chim muông côn trùng nhỏ. Đến phút sau cuối, rốt cuộc vẫn thực hiện một người khách hàng qua chuyện đàng lướt qua chuyện nhau, anh cho tới tôi lên đường, ai yên lặng mệnh nấy”. [Lời tựa:Năm mon yên bình, kiếp này bình yên lặng – Bạch Lạc Mai, Lục Bích dịch]

Thủy là gì? Hướng thiện như nước, theo đòi thiện là chảy tự động bên trên chảy trôi. Một đời của nước đều khiêm nhượng, tạo nên bọn chúng sinh, nuôi chăm sóc vạn vật. Không thấy hình của chính nó, tuy nhiên lại nghe được âm của chính nó, hiểu rằng cốt của chính nó. Nước tuy rằng yếu đuối ớt, tuy nhiên lại sở hữu cái mạnh mẽ và tự tin của giọt nước xuyên đá tảng. Suối chảy róc rách nát, tuy nhiên lại sở hữu cái khí thế trăm sông quy tụ. Sóng vô biêng biếc, tuy nhiên lại sở hữu chừng chứa chấp sâu sắc thẳm không thể đoán trước. Sóng cả ồ ạt, tuy nhiên lại sở hữu cái tinh xảo uyển gửi hoạt bát. Đây đó là nước, rất có thể cọ trôi hí hửng buồn, cũng rất có thể xóa không còn những trang sứcmọi phù hoa. Nó chảy qua chuyện tháng ngày, lịch sự khoan thai, lặng yên hạnh phúc, ko cầu ko ước. [Lời tựa Năm mon yên bình, kiếp này bình yên lặng – Bạch Lạc Mai, Lục Bích dịch]

Trà với tứ đức, kể từ bi hỉ xả. Cái gọi là “Vân Thủy Thiền Tâm”, tức là vô một chén trà vô, thưởng được chân ý với sinh ắt với tử, với tụ ắt với giã, với tươi tắn ắt với héo. Nên biết vô bi thương sẽ có được niềm hạnh phúc, vô rơi rụng ắt đạt được. Một người kể từ bi với chủ yếu bản thân, mới mẻ rất có thể kể từ bi với vạn vật. [Trích:Năm mon yên bình, kiếp này bình yên lặng – Bạch Lạc Mai, Lục Bích dịch]

Vạn vật vì như thế duyên hòa thích hợp nhưng mà sinh, cũng vì như thế duyên nhưng mà khử. “Vãn vân thu” tức là khi chim mỏi cánh trở lại tổ. Phật trình bày bể đau khổ vô hạn, xoay đầu là bờ, từng một phen quay về đều là xoay đầu, từng một phen qua chuyện sông đều là chèo thuyền. Cho mặc dù tuyến phố phần bên trước với bao xa xăm, xóa khỏi té chấp, tiếp sau đó ăn dông nốc sương, biển khơi trời mênh mông, đều là vùng về. [Trích:Năm mon yên bình, kiếp này bình yên lặng – Bạch Lạc Mai]

Tự bên trên an nhiên, mặc dầu là 1 trong những trái khoáy tim chật hẹp, cũng rất có thể chuyên chở vạn vật khởi khử [Trích:Năm mon yên bình, kiếp này bình yên lặng – Bạch Lạc Mai– Dịch Lục Bích]

Đời người cũng nên quăng quật phức tạp lấy giản đơn, nương theo đòi sự thế, tâm trước sau như sen, yên lặng tĩnh hé nở, lại tựa như ngàn vạn khe suối, sau cuối đều sụp đổ về một dòng sản phẩm sông, róc rách nát trong veo, giản dị yên lặng bình. [Trích:Năm mon yên bình, kiếp này bình yên lặng – Bạch Lạc Mai]

Năm cơ, Ban Tiệp Dư là hậu phi được sủng ái nhất của Hán Thành đế, tuy nhiên một điệu múa khuynh trở nên của Triệu Phi Yến, tiếp tục biến đổi nường trở nên cái quạt sau ngày thu, không thể được Hán Thành đế yêu thương mến nữa. Nàng rất rõ ràng, một khi lòng người tiếp tục thay đổi, thì sẽ không còn thể trở lại khi lúc đầu. Thế nên vứt không còn những vinh quang của vượt lên khứ, 1 mình vô lãnh cung, sinh sống không còn trong thời điểm mon còn sót lại. Tài phái đẹp đời Hán Trác Văn Quân cũng hiểu rằng Tư Mã Tương Như với ý mong muốn hấp thụ thiếp, mới mẻ viết lách bài bác “Bạch đầu ngâm”: “Nghe chàng với nhì ý, nên thiếp đành đoạn tuyệt”. Trên trần gian này còn có từng nào ông tơ tình, đều là chính thức muôn hồng ngàn tía, kết viên như cái quạt ngày thu.[“Nhân sinh nếu như chỉ như lần thứ nhất bắt gặp gỡ”, Bạch Lạc Mai, Lục Bích dịch]

Có lẽ bọn chúng rời khỏi thông thường xuyên tiếp tục chất vấn bạn dạng thân ái, bên trên trần gian này rốt cuộc với cái gì ko thay cho đổi? Đều trình bày sự vĩnh hằng thực sự là cảnh quan bất ngờ, tuy nhiên vạn tượng phong vân bên trên nhân gian ngoan, trăm ngàn năm tiếp theo, tất cả chúng ta rất có thể còn xác minh non xanh xao nước biếc trước đó chưa từng với bất kể biến hóa này hay là không. Một đời của loài người, đều từng với một quãng hoặc vài ba đoạn buổi đầu bắt gặp chất lượng tốt rất đẹp, đơn giản tình thương thâm thúy không chỉ có vậy, cũng ko ngăn nổi sự chuốt hao của thời hạn.Tình duyên tương đương một đời của cây cối, thô héo xanh tươi đều tiếp tục với số phận, chúng ta từng với niềm hạnh phúc của hoa nở, thì sẽ rất cần đồng ý sự giá rét của hoa tàn. Mùi vị của trần gian cũng tựa một cộng đồng trà, không tồn tại ai rất có thể cầm cứng cáp, rất có thể trộn cộng đồng trà này còn có vị nó như khi đầu.Tất cả tình thương, đều ko ngăn nổi sự thay đổi của năm mon, coi thời hạn trôi lên đường, tất cả chúng ta đều khoanh tay không còn cơ hội như vậy.[“Nhân sinh nếu như chỉ như lần thứ nhất bắt gặp gỡ”, Bạch Lạc Mai, Lục Bích dịch]

“Thực rời khỏi nhì người nằm trong sánh bước bên dưới ánh mặt mày trời, cho tới sau cuối khó khăn rời ngoài kẻ trước người sau, thứ nhất có lẽ rằng tiếp tục mong chờ, tiếp sau đó bên trên tuyến phố giàn giụa hoa nở, tiếp tục lại bắt gặp một người không giống. Vô thức, ko tự động mái ấm nhưng mà rời xa, ko thể tính là 1 trong những loại phản bội, đời người vốn liếng là bèo tụ bèo tan, tất cả chúng ta nên tin cậy rằng, toàn bộ yêu thương nhau và xa xăm rời đều ko hề mái ấm tâm”.[“Nhân sinh nếu như chỉ như lần thứ nhất bắt gặp gỡ”, Bạch Lạc Mai, Lục Bích dịch]

Trong tối Thất Tịch, Đường Minh Hoàng và Dương quý phi nằm trong thề bồi nguyền vô năng lượng điện Trường Sinh của Hoa Thanh cung, Ly Sơn, nguyện đời đời kiếp kiếp kiếp kiếp thực hiện phu thê. Liệu Đường Minh Hoàng với ghi nhớ, nhiều năm về trước, cũng nằm trong Mai Phi thề bồi ước tình sâu sắc tựa biển khơi như vậy. Và với biết, loàn An Sử ko lâu tiếp sau đó, khiến cho Đường Minh Hoàng tự động tay ban bị tiêu diệt cho tới Dương Ngọc Hoàn bên trên dốc Mã Ngôi. cũng có thể ông từng ko cần thiết giang đạp, chỉ việc Hotgirl, thời điểm này Đường Minh lại rất có thể quăng quật rơi Hotgirl, bảo toàn giang đạp. Bao nhiêu người thấu hiểu bản thân ko tạo được lời nói thề bồi, vẫn buông lời hứa hẹn hứa hẹn trong những khi hạnh phúc, nhận định rằng như vậy rất có thể treo một vòng hào quang đãng diễm kiều cho tới tình thương yêu. Lòng người là yếu đuối mượt nhất, cũng dễ dàng thay đổi nhất, một ít dông thổi lúc lắc cỏ cây, là rất có thể bóp bị tiêu diệt không còn thảy vượt lên khứ kiếp trước. hầu hết khi, khi chúng ta đang được ân oán trách cứ người không giống không thể như khi đầu, thực rời khỏi chúng ta sớm tiếp tục tiến công rơi rụng chủ yếu bản thân của năm cơ.[“Nhân sinh nếu như chỉ như lần thứ nhất bắt gặp gỡ”, Bạch Lạc Mai, Lục Bích dịch]

Trong nỗi ghi nhớ hy vọng sau cuối, duyên phận thứ nhất của đời người, chúng ta vĩnh viễn cảm nhận thấy, là vì bản thân ko tận tình trân trọng. Chúng tao luôn luôn quí coi những loại xinh tươi tiếp tục bỏ qua, coi những loại không tồn tại được là vật báu, nhưng mà bỏ dở những loại vốn liếng tiếp tục với, (đó) mới mẻ là niềm hạnh phúc giản đơn nhất. Không với ai tức thì kể từ khi chính thức tiếp tục biết, quí nốc chén trà này, chỉ mất nếm không còn trăm loại vị trà mới mẻ biết chén này nằm trong về tay. Giống như ngày xuân trăm tía ngàn hồng, chỉ mất trải qua vết mờ do bụi hoa, mới mẻ hiểu rằng ai là đóa hoa vô tay bản thân.[“Nhân sinh nếu như chỉ như lần thứ nhất bắt gặp gỡ”, Bạch Lạc Mai, Lục Bích dịch]

“Yêu một người tránh việc ôm vượt lên chặt, bất kể khi này đều cần cho tới đối phương không khí vừa vặn đầy đủ, cũng chính vì song mặt mày cần thiết tự tại thay đổi. Chia tay rồi ko chắc chắn cần mếu máo, miễn chống ở với mọi người trong nhà, chỉ càng gia tăng nhức thương. Dứt khoát là 1 trong những phương án sai lầm không mong muốn, cũng chính vì với cùng một ngày chúng ta chắc chắn còn cần trải qua chuyện luân hồi – chính thức và kết đôn đốc. Hãy ghi nhớ sự êm ấm của ánh dương, gạt bỏ sự giá rét của mưa gió; hãy ghi nhớ sự và ngọt ngào của trăng tròn trĩnh, gạt bỏ sự cô độc của trăng khuyết; ghi nhớ kỹ hàng nghìn điểm chất lượng tốt của anh ấy ấy, gạt bỏ thật nhiều cái xấu xí của anh ấy ấy. Hãy thực hiện một người biết cảm ơn, (như thế) có lẽ rằng từng một ngày, đều rất có thể đạt được vẻ rất đẹp như buổi ban đầu”. [nhân sinh nếu như chỉ như lần thứ nhất bắt gặp gỡ].

Xem thêm: họa tình 1

Đời người mênh đem, tất cả chúng ta chẳng qua chuyện chỉ là 1 trong những ngôi sao 5 cánh vô dòng sản phẩm Ngân Hà vời vợi, là 1 trong những ngọn sóng vô biển khơi xanh xao ngăn ngắt. Và rơi xuống trần gian này ra sao, tất cả chúng ta ko thể biết; và sẽ tới đâu, cũng trước đó chưa từng lựa chọn. Tóm lại, vinh hoa và nghèo nàn đau khổ, huyên náo và tịch liêu của kiếp trước, đều ko tương quan cho tới kiếp này. Sinh mệnh căn bạn dạng tiếp tục giàn giụa rẫy rất nhiều điều ngạc nhiên và hư đốn cấu, không có ai là rất có thể lý giải một cơ hội rõ rệt những chân tướng tá ẩn giấu quanh ở phía đằng sau mùng kịch cuộc sống.[“Bởi vì như thế nắm rõ, do đó kể từ bi”, Bạch Lạc Mai, Lục Bích dịch]

Thời gian ngoan trầm lặng như biển khơi, vượt lên khứ không thể nào trục vớt, mặc dầu rất có thể trục vớt, thì cũng đơn giản những ký ức tàn khuyết nhưng mà thôi, không tồn tại cơ hội này té khuyết được linh hồn biết bao khát vọng cơ. Đều trình bày, nhân sinh như mùng kịch, chỉ việc khoác lên trên người cái áo tráng lệ của thế tục, vô kịch ngoài kịch đều là bạn dạng thân ái trung thực của tôi. Vào khi nên phanh mùng hãy phanh mùng, khi nên tan rạp hãy tan rạp, bạn cũng có thể cực kỳ nhập tâm, cũng rất có thể cực kỳ thản nhiên. Nhưng sau cuối đều đơn giản khách hàng qua chuyện đàng thân ái nhân gian ngoan, ko cần người con quay quay trở lại. Khi tất cả chúng ta con quay người rời lên đường, những người dân lao vào vô mùng kịch này, ko biết còn rất có thể bước thoát khỏi cơn mơ tô vẽ vị thời hạn cả một đời này hoặc không?[“Yêu như Thiền, người như Phật” – Chuyến du ngoạn hồng trần của tình tăng Tô Mạn Thù, “Nhạn lẻ”, Bạch Lạc Mai, Lục Bích dịch]

Lẽ này tất cả chúng ta thực sự nên sinh sống giống như những con cái loài kiến, không ngừng nghỉ mò mẫm tìm kiếm tìm tòi bên dưới ánh mặt mày trời vô suốt?Sống ở điểm khu đô thị huyên náo, mặc dầu chúng ta với vất vả như này, mặc dầu cần thực hiện biết bao việc nhưng mà bản thân không thích thì vẫn cần thả mò mẫm cho tới bạn dạng thân ái một không khí yên lặng tĩnh. Vào một chiều tối vụn nắng và nóng này cơ, ngồi ở một quán trà cũ, hoặc vô một quán coffe loại châu Âu, hương thụ một rét trà xanh xao,nốc một ly coffe đậm, hoặc ngồi lặng lặng, hoặc tâm lý về cuộc sống, hoặc ghi nhớ về một cuộc tình romantic tiếp tục qua chuyện. Ít nhất phía trên được xem là khoảng tầm thời hạn thanh tịnh thuộc sở hữu bạn dạng thân ái bản thân,tuy rằng rằng cũng đều có phiền óc tuy nhiên sẽ ảnh hưởng dông cuốn lên đường hoặc vô một giây phút này này lại bất thần bắt gặp với nỗi sầu muộn tuy nhiên rồi cũng chỉ lướt qua chuyện nhau

Đời người điểm này ko tương phùng, tuy vậy với những cái con quay người, thực sự là cả một đời, kể từ cơ ko hứa hẹn ngày tái mét ngộ, mãi mãi chẳng bắt gặp nhau.[Bạch Lạc Mai | Lục Bích dịch]

Uống rượu là tự động say, tự động xảo trá bạn dạng thân ái, nhắm nháp trà là tự động tỉnh, tự động dỡ gỡ uẩn khúc. Người vô trần gian, rộng lớn phân nửa là mến rượu, nhận định rằng không còn thảy việc phiền óc rất có thể nốc không còn vô một chén, lại ko hiểu được sau khoản thời gian say sầu càng nặng trĩu. Mà nốc trà tiếp tục tinh khiết tâm, bao nhiêu bình trà loãng, lại tựa như ngọc dịch quỳnh tương, nốc đoạn phiền óc tự động chi.[Trà Duyên – Bạch Lạc Mai – Lily chỉnh]

Mùa hoa tiếp tục qua chuyện, trong những khi vội vã vàng tôi tiếp tục bỏ qua thời gian hoa khoe sắc. Nghĩ lại, những mùi hương hoa thất lạc này như là sự việc lưu gửi của tình thương yêu vậy, đó là trong thời điểm mon đẹp tuyệt vời nhất ghi nhớ mãi luôn ghi nhớ. Cho cho tới một khi này cơ, thân ái đầu ngươi không thể chút dấu tích của tuổi hạc xuân, mới mẻ hiểu rằng, những mến kính yêu trong sáng trao nhau đều trả cho tới năm mon. Có cần từng người khi tiếp cận sau cuối, gột tinh khiết hồng trần, đều coi những ngày tiếp tục qua chuyện không còn thảy đều là hư đốn vô? Có lẽ khi cơ, mới mẻ rất có thể có được tương đối đầy đủ yên lặng bình an nhiên vô chỗ đông người láo loàn.

Cuối nằm trong hiểu rời khỏi, với những tuyến phố, chỉ rất có thể một người bước tiến. Những người tiếp tục hứa hẹn ước sát cánh đồng hành cơ, nằm trong thực hiện chúng ta qua chuyện mùa mưa, trải qua năm mon, tuy vậy với một ngày rốt cuộc tiếp tục chia tay ở một bến đò này cơ. Trên tuyến phố hồng trần, 1 mình bước tiến, lá xanh xao sượt qua chuyện ống tay áo, mây biếc ngấm ẩm ướt lời nói thề bồi. Non và nước rất có thể nằm trong quên lãng nhau, nhật và nguyệt rất có thể không phải dây dính. Khi cơ, chỉ tồn tại một người hí hửng thú thanh trang vô cõi thế, một người như con cái nước nhỏ chảy lâu năm miên man. [Bạch Lạc Mai – Lục Bích dịch]

Trước khi kể từ quăng quật, đều phải có một quy trình chấp nệ. Quá trình này, có lẽ rằng ko cần là phụng hoàng nát bàn, nhưng mà cũng cần kinh qua chuyện vô số thương hải tang điền. Phật Đà A Nan trước lúc xuống tóc, bên trên đàng bắt gặp một thiếu hụt phái đẹp xinh rất đẹp, duy nhất phen như vậy, kể từ này mà yên lặng mến luôn ghi nhớ. Phật tổ chất vấn A Nan: “Con yêu thương người đàn bà cơ đến mức độ nào?”. A Nan trả lời: “Nguyện hóa thân ái trở nên cây cầu đá xanh xao, chịu đựng năm trăm năm dông thốc, năm trăm năm nắng và nóng sụp đổ, năm trăm năm mưa tụt xuống, chỉ cầu người đàn bà cơ trải qua cầu”.Nặng tình như vậy, chỉ rất có thể xem như là một truyền thuyết. Yêu cho tới nhượng bộ này, mới mẻ rất có thể chịu đựng đựng thời hạn lâu năm đằng đẵng? Đừng trình bày là năm trăm năm, mặc dầu là phụ vương năm, năm năm cũng khó khăn nhưng mà tạo được. Khi yêu thương, cam tâm tự nguyện vứt quăng quật tu hành kiếp trước đời này, chỉ vì như thế một người nhưng mà tồn bên trên. Đến ngày không thể yêu thương, lại kỳ vọng hạn chế không còn toàn bộ ký ức tương quan, toàn thân ái thanh tịnh. Có lẽ, rất đông người đều hiểu được, sau khoản thời gian A Nan quy nó cửa ngõ Phật, liệu còn ghi nhớ lời nói thề bồi ước lúc đầu hay là không. Đợi cho tới khi thiếu hụt phái đẹp xinh rất đẹp cơ phát triển thành một bà lão già cả nua, người còn tồn tại tình sâu sắc ko thay đổi hoặc không?…. Rốt cuộc thì chúng ta còn chấp nệ cái gì? lõi rõ rệt từng người bên trên trần gian này chỉ là 1 trong những phân tử bụt, sẽ có được một ngày ko biết trôi về đâu. Phật Đà A Nan tuy rằng hóa thân ái trở nên cây cầu đá, chịu đựng năm trăm dông thốc, năm trăm nắng và nóng sụp đổ, tuy nhiên lại ko biết liệu người thiếu hụt phái đẹp cơ với chịu đựng được năm mon luân hồi? Có lẽ nường ở một kiếp này này đã hóa thân ái trở nên vết mờ do bụi, tan trở nên mây sương, vô hồn vô phách.Hoặc có lẽ rằng nường ở một kiếp không giống tiếp tục hóa thân ái trở nên hoa sen, ở trước Phật nhưng mà tu trở nên chủ yếu trái khoáy, không nhất thiết phải tái mét sinh. [Hết thảy lãng mạn, đều là vượt lên khứ | Bạch Lạc Mai | Hà Phương chỉnh]

Hoa sẽ không còn vì như thế bị chúng ta giá buốt nhạt nhẽo nhưng mà thanh lịch năm ko nở nữa; tuy nhiên người rất có thể vì như thế sự bỏ qua của người sử dụng nhưng mà chớp đôi mắt phát triển thành người kỳ lạ.

Có người trình bày, nhân sinh tựa như một quãng thơ, ngắn ngủn gọn gàng kỳ ảo, lại ý vị thâm nám ngôi trường. Cũng với người trình bày, nhân sinh tựa như một bài bác văn xuôi, tươi tắn rất đẹp điềm tĩnh, càng gọi càng bú mớm. Còn với người trình bày, nhân sinh như 1 cỗ đái thuyết, thắt phanh khó lường, tuy vậy với cộng đồng với kết. Những kẻ trình bày lời nói này, chắc chắn rằng đều là tín thiết bị văn học, cũng chính vì si mê mẩu chuyện tình này cơ, do đó mới mẻ cúng bái nhân sinh như 1 tín ngưỡng. Người ở những lứa tuổi không giống nhau sẽ có được cơ hội hiểu về nhân sinh không giống nhau. Có nhiều lúc, chúng ta ko quan ngại ko phiền lên đường giảng giải cho những người không giống hiểu nhân sinh với từng nào rối ren giá rét, chẳng vị cứ thả bọn họ vô trần thế láo loàn, nếm qua chuyện trăm vị nhân gian ngoan, ngay lập tức nắm rõ toàn bộ trần gian rét giá buốt. [Người là những tháng ngày tư vô nhân gian ngoan – Bạch Lạc Mai – Lily chỉnh]

Có người trình bày, thời hạn ở Lệ Giang là mượt vơi nhất, nó rất có thể khiến cho thế tục cứng nhắc trở thành uyển gửi nhẹ dịu. Có nguời trình bày mẩu chuyện ở Lệ Giang là phong tình nhất, nó rất có thể khiến cho cuộc sống đời thường yên bình trở nên bùng cháy tuơi sáng sủa. Thậm chí, với người trình bày non nuớc Lệ Giang rất có thể trị thương, nó rất có thể chữa trị lành lặn vệt thâm sẹo của vượt lên khứ, khiến cho trái khoáy tim chúng ta thấu triệt sáng sủa rõ rệt. [“Lệ Giang phong tình”, Bạch Lạc Mai, Lục Bích dịch]

Phật chừng người hữu duyên, ko cần toàn bộ quý khách, tay nâng sách Phật, tai nghe giờ kinh, cũng như thể ăn tủy biết vị, chứ không cần cần lĩnh ngộ. Mỗi người, ở thân ái sóng trần cuồn cuộn, đều là những chiến thuyền với hành trình dài xa xăm thẳm, Phật trình bày xoay đầu là bờ, vậy điểm này được xem là bờ bạn phải thả neo? Phật chắc chắn tiếp tục trình bày, trần gian phong trần vô mái ấm, đài sen mới mẻ là điểm bọn chúng sinh trở lại. Chẳng lẽ buộc thuyền mặt mày bờ nhân gian ngoan, đó là u mải miết ko chịu đựng tỉnh? Thưởng thức trăng thu dông xuân, đó là tham ô sảnh dục si? Đã là toàn bộ đều phải có pháp duyên, chúng ta quí ngồi đệm cói, một ngọn đèn sáng sủa, một chiếc mõ mộc, bao nhiêu quyển kinh Phật, dốc lòng tu hành, thanh sạch qua chuyện ngày. Thì tôi lưu luyến sương hoa, mái ấm gia đình đủ đầy, bao nhiêu gian ngoan mái ấm ngói, đình viện tứ phương, coi coi năm mon, niềm hạnh phúc an khang - thịnh vượng. [Tâm như gương sáng sủa, ko vương vãi vết mờ do bụi trần – Bạch Lạc Mai – Lily chỉnh]

Phật trình bày, “cực lạc của kiếp tời ngày sau, đó là hóa thân ái trở nên hoa sen bên trên váy đầm Thất Báo. Mỗi một người là 1 trong những đóa tịnh liên, nếu như tư hóa học chất lượng tốt, tiếp tục nở sớm một ít, nếu như ngộ tính thấp kém, tiếp tục nở muộn một ít. Cùng bên trên tuyến phố tu hành, mặc dầu Thiền toan sóng cả chẳng kinh, hay những đau khổ hạnh ở sương giãi dông, vùng về đều là tương tự nhau. Dù hóa thân ái vạn triệu phen, cũng dìm sâu sắc nội địa Công Đức, đợi một phen bắt gặp duyên nhưng mà bừng nở”. [làm một cây sen xanh xao trước Phật]

Vầng trăng người yêu đề treo ngoài hành lang cửa số, đóa sen diệu tâm yên bình trồng nội địa. Năm mon như tuyết, đun bên trên lửa lò, không còn thảy bi hoan đều bị bốc khá, chừa lại nước tinh nghịch khiết trong veo cho tới bọn chúng sinh hương thụ. Thiền rất có thể trị thương, rất có thể giải độc, rất có thể đem ngọn dông cho tới cho những người hy vọng mong muốn sự đuối lành lặn, đem tia nắng cho tới cho những người mong chờ sự êm ấm. Vĩnh viễn ko cần thiết thiền tâm của một người không tin, cũng vĩnh viễn ko cần thiết chất vấn nên tu thiền ra sao, cũng chính vì thiền là nước chảy mây trôi, tự động bên trên vạn vật thiên nhiên. [“Làm một cây sen xanh xao trước Phật”]

Tình duyên như huyễn mơ, Duy hữu diệu liên hoa.[ Bạch Lạc Mai]

Xem thêm: tôi từng xuyên qua bộ phim này

Japanese zen garden with stone in textured white sand

Đời người dân có phụ vương nỗi khổ: chúng ta không tồn tại được, do đó nhức khổ; chúng ta đạt được rồi, tuy nhiên chẳng qua chuyện chỉ như vậy, cũng cảm nhận thấy nhức khổ; đơn giản dễ dàng kể từ quăng quật, tiếp sau đó trị hiện tại, hóa rời khỏi vô cuộc sống chúng ta, nó cần thiết biết bao, do đó cảm nhận thấy khổ cực. Như vậy, khi không tồn tại được, đạt được rồi, kể từ quăng quật đều thấy khổ cực, sao ko coi những được rơi rụng của đời người nhẹ dịu lên đường một ít, lưu giữ lấy cái tâm thông thường, khổ cực tiếp tục theo đòi này mà hạn chế bớt? Dùng cái tâm thông thường để xem có được rơi rụng, đời người trọn vẹn rất có thể ko khổ cực. [Phật sinh sống Gia Thố, Lục Bích dịch]

“Chạy nhằm theo đòi xua tiềm năng là 1 trong những loại cảnh giới, kiệt mức độ nhưng mà khiêu chiến với thách thức là 1 trong những loại thú vui, mỉm cười cợt băng qua đau khổ nàn là 1 trong những loại niềm hạnh phúc. Trong cuộc sống đời thường có không ít khi, mệt rũ rời và ko mệt rũ rời, không những đưa ra quyết định vị bạn dạng thân ái vụ việc, nhưng mà rốt cuộc còn đưa ra quyết định vị thái chừng thay đổi với vụ việc của tất cả chúng ta. Khi thực hiện một vài việc nhưng mà tất cả chúng ta nguyện ý, yêu thương quí, thì mặc dù mệt mỏi vẫn hạnh phúc. Cho nên, khi đối lập với những việc không thích thực hiện, tuy nhiên lại ko thể ko thực hiện, trước tiên, tất cả chúng ta hãy học tập cơ hội quí nó”. [Phật sinh sống Gia Thố]

Những ai tin vào duyên phận, đều tiếp tục hiểu rằng, tơ duyên bên trên trần gian này, nên tụ thì tiếp tục tụ, nên tan thì tiếp tục tan, một khi duyên phận đã mất, cũng không thể khắc ghi mặc dù đơn giản khoảnh tương khắc. Có nhiều lúc, duyên phận thân ái người với những người, không thể vị được một cây cối dở người, cây cối xuân tươi tắn, thu lại thô héo, nhưng mà một quãng duyên nông, chỉ ngắn ngủn ngủi như 1 cơn mơ xuân. Tựa như mơ một niềm mơ ước, sau khoản thời gian tỉnh lại, chúng ta đứng lặng vô cơn dông giá buốt ở phần bên trước hành lang cửa số, xem sét bạn dạng thân ái lại quay trở lại khi lúc đầu, nhì bàn trắng tay.Chỉ là nhì bàn trắng tay, liệu còn thanh bạch không? Còn trong sáng không? [Thương Ương Gia Thố thi đua truyện: Gặp lại ở vùng hồng trần sâu sắc nhất | BạchLạc Mai]